Trang Chủ


Bản Tiếng Anh

Album Hình
Tình Bạn Bè
Thơ Tình Việt Nam
Thơ Của Tôi
Xe Gắn Máy
Trau Dồi
Suy Nghĩ Nhảm Nhí
Liên Kết
Diễn Đàn
Ý Kiến?





Để đọc trang này trong tiếng Anh

Click để xem trang thơ mới

 anh không phải là nhà thơ để có thể viết được những dòng thơ đầy cảm xúc...  nhưng bởi vì anh đang có quá nhiều hạnh phúc, từ lúc em bước nhẹ vào đời anh...  nên anh ngồi đây gởi cảm xúc mong manh thành những bài thơ tình đơn sơ nhưng rất thật...  and they are just for you...  (Phan Nam Đàn)

thơ tôi không hay, chính tôi cũng biết điều đó, nhưng rất thật với cảm xúc...  khi viết, tôi chỉ cắm cúi viết xuống, không chọn lựa ngôn từ, không đẽo gọt ý tứ, không tuân theo bất cứ một thi luật nào...

tôi quyết định chia trang thơ quá dài của mình thành 2 phần, trang thơ chính bao gồm những mảng thơ của những năm từ 2001 trở đi, và trang này bao gồm thơ viết trước năm đó cùng những bài mới nhưng là thơ họa và thơ học trò tặng bạn...

để đọc những bài thơ mới nhất của tôi, kích chuột vào đây...

nếu bạn muốn dùng thơ tôi, xin hãy nhớ để tên tôi vào (và địa chỉ web site của tôi nếu có thể) bởi vì đó là những kết tinh phôi thai của riêng tôi...  xin cám ơn...

* đôi mắt nai, hồn chẳng là nai
đôi răng khểnh, khểnh đời tàn tạ
mái tóc buông xuôi ôm hòa bí mật
khóe môi cười muốn gởi gắm điều chi?
ngọn bút làm thơ hóa nét cọ hồng
chấm phá bức tranh một người con gái
gót hài nhẹ lẫn
    bức tranh theo gió, cuốn vào mơ...

* em khua tay trên mặt đời
tạo những nếp nhăn chơi vơi trên trán anh sầu nhớ
tình yêu vẫn còn chơ vơ
vòng tay chỉ là cơn mơ
em hững hờ bỏ đi theo người đàn ông khác
bỏ lại con đường ngơ ngác
con đường buồn man mác kỷ niệm xưa...

* tôi đã nhớ, ngày qua ngày, đã nhớ
nhớ một người, trời hỡi, một người dưng

* mặc cho đời bao trò vui sáng lạng
tôi xin làm cỏ úa cuối trời mây

* giữa hồn anh cả trời yêu bùng cháy
rã rụng rơi manh mối bóng em yêu

* cõi trời hoang, ôi một cõi trời tang
âm u phủ xuống đời ta buồn tẻ
phủ con tim ta muôn đời vắng vẻ
phủ tâm hồn một lớp bụi thời gian

* tôi muốn tắm hồn tôi trong biển mực
chạy ngoằn ngèo trên cát giấy thênh thang
cày thửa ruộng để gieo vào hạt đắng
cho nảy mầm lên những nấm mộ đen tuyền

* em đi rồi sương phủ xuống cành mai
cho sáng dậy lệ mai gầy bật khóc
em đi rồi tiếng pháo dồn thổn thức
thả rụng rơi bao xác vỡ trong hồn
em đi rồi ta thiếu vắng nụ hôn
để thức giấc trong bàng hoàng vây kín
em đi rồi mùa xuân đành câm nín
không dám cười khoe răng khểnh duyên

* ta sững lại nhìn em lòng chết điếng
lúc bấy giờ trái đất có quay không?
ta ủ rủ nhìn em lòng lạnh giá
lúc bấy giờ lửa có đóng băng không?

* và em đến, em đi, ta nào biết
nên theo thời gian vẫn đợi chờ em
vào buổi ấy em nói gì, hở nhỏ?
ta "đến đời em sớm quá", thảo nào...

* yêu dấu ơi, hồn trinh con nhạn trắng
ánh xuân xanh mặn đắng hư không
và yêu dấu, trái tim anh rỉ máu
máu tanh hôi trọn một kiếp tình

* tôi đã thành, tự thủa nào ấy nhỉ,
một loài sâu trên cây cỏ cuộc đời?

* xin để gió về trong đêm lạnh
đốt thành tro trọn hai mảnh linh hồn

* nếu một mai em làm dâu nhà khác
tôi bảo mình hóa cát giữa trần châu

* anh đã dặn cõi lòng riêng đóng cửa
sao trong mơ em lại cứ lẻn vào?

* mùa xuân đến đưa bàn tay vạch lá
nhưng vắng em xuân có đến trong tôi?
mùa xuân đến làm cuộc đời thay đổi
nhưng vắng em xuân sẽ khóc hay cười?

* vô tình em vẫn là em
đa tình, tôi lại là tôi, hỡi trời...

* thế là em đã thật xa
giấc mơ đã xóa dấu giày thời gian
bước anh đi giữa trời hồng
không gian bỗng tím một màu nhớ nhung

* và thế là tàn lụi giấc mơ xưa
giọt mưa rơi cuốn theo bờ tóc rối
nước mắt tôi rớt bên chiều vời vợi
dãy cầu vòng tan biến - hư không

* phượng nở đỏ trời, chiều hè nho nhỏ
sao trời rơi bôi xóa tên em

* ngồi nhìn cơ sự đã rồi
xếch môi cười giễu công toi tan tành

(graphic by Dan Phan)

* anh gọi cuộc đời đi ngang
để ngả bán một bức hình kỷ niệm
bán cho đời thời tương tư màu tím
một đồng, một vạn, cả thế gian...

* bước chân buồn rong chơi trời vào hạ
kỷ niệm xưa, đâu hút kỷ niệm xưa?
-"Hạ đỏ có chàng đến hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu?"...
cánh hoa phượng nát muôn màu
người ấy lấy chồng đông trước

* tôi là con kên kên
đi tìm ăn những xác người lạnh lẽo
đi săn bắt những con người bạc bẽo
tôi - kên kên

* em là bảo, phải rồi em là bão
là cát hư không, là châu rộng mênh mông
em là trần, là lạnh lẽo mùa đông
là tất cả, trừ tình yêu anh đợi

* tình yêu đây ta dâng cả cho người
người đem bán kiếm vài xu đánh bạc

* nhìn tôi đi, hoang dại, hãy nhìn xem
một hốc mắt thẫm sâu bê bết tủi
cả tâm hồn lấm lem bùn và bụi
của cuộc đời tôi, bẩn thỉu, thối tha
nhìn tôi đây, hoang dại, có nhận ra
con người đã có một thời bừng sống?
rồi bây giờ chẳng còn đâu chiếc bóng
gãy rụng rơi, tan giữa hư không
nhìn tôi xem, hoang dại, thấy gì không?
nhìn cho thỏa nỗi khát thèm muôn thuở
nhìn cho biết khi cuộc tình tan vỡ
lúc ấy con người trăn trở ra sao...

* giữa ban ngày tôi xóa em đi
bằng cách đắm mình trong công việc
tôi giết em bằng những trang tiểu thuyết
bằng những chuyện cười vô tận của người ta
nhưng đêm đến, sao em lại không tha
mà quấy phá linh hồn tôi tội lỗi?
cả cuộc đời say mèm tôi tự hỏi
đến bao giờ em mất ở trong tôi?

* xin mưa về xóa sạch những tàn dư
và đem đất lấp đầy thương nhớ cũ

* bước chân buồn, vạn bước chân buồn
sầu ánh mắt, ngàn sầu trong ánh mắt
nẻo đường quen, duy một nẻo đường quen

* hết rồi sao, đã hết rồi sao?
đã hết rồi sao, tự thuở nào?
tự thuở nào hồn ta đơn độc?
hồn ta đơn độc, hết rồi sao?


(graphic by Dan Phan)

* tôi căm thù cả thượng đế vô tình
đã làm mà không suy nghĩ
sinh ra em làm chi
làm tôi đau khổ?

* tôi muốn giữ cả đàn đom đóm lại
kết thành mây trên mái tóc phiêu bồng
tôi muốn đem nước tất cả dòng sông
trôi lơ lững qua vòm mi tuyệt mỹ
tôi muốn đưa cả núi rừng hùng vĩ
giấu sau răng khểnh em...

* vượt thời gian và cả không gian
tôi yêu em cho đến ngày tận thế

* khi em hỏi anh yêu em nhiều không
anh cũng muốn tự hỏi lòng
trái tim anh dành cho em bao phần cả thảy
anh thử gom tình yêu cho em lại
mong làm vài phép tính cộng nhân
nhưng bởi tình em rộng lớn vô ngần
anh phân vân không biết làm sao nói
do you understand?

* anh viết tên em trên nền giấy trắng
rồi kẻ một đường thẳng cắt ngang đôi
anh cũng muốn quên em trong tiềm thức cho rồi
nhưng không thể được dù bao lần cố gắng

* giả sử em chỉ là những data
còn ký ức anh chỉ là một hard disk đang cần format
giả sử anh có thể delete đi one part
để khi reboot không còn start up với tên em
thì chắc từng đêm anh không phải trọc trằn
tìm mọi cách để normalize system crash

* đây một con tim bỏng cháy
anh đã dành để lại từ lâu
nay đem dâng tất cả cho người
yêu em nên không cần chọn lựa
em có hiểu cứ mỗi lần mưa rớt
ướt mềm cánh lá, nhánh bông
dưng không anh nhớ em
úp mặt trong lem luốc tưởng tượng đầy
nằm nhớ những chuyện ngày xưa em kể
giá mà anh được làm cơn mưa...

* người ta nói thời gian trôi rất lẹ
năm tháng dài vụt chốc lát đã qua
sao mỗi khi không thể ghé đến nhà
anh lại thấy hai mươi bốn giờ qua tưởng chừng như vô tận?

* anh biết em doubt không đoán được tình ta
sẽ bền vững hay chỉ là trong giây lát
bởi vì hai ta có quá nhiều điều lạ khác
tưởng chừng như không thể hòa dung
nhưng nếu em tựa vào anh đi cho đến tận cùng
em sẽ hiểu trời sinh chúng ta là để muôn đời chung bước

* anh đã từng là một người không lẽ sống
phó mặc cho số phận tự an bài
nhưng vì em cần có một bờ vai
để nương tựa, để chia hai hạnh phúc
nên anh bương chải cố gắng tìm hùng hục
một tương lai đủ sáng sủa ngày mai
you got to believe in me, babe...

(graphic by Dan Phan)

* hạnh phúc tưởng chừng như không thực
bởi đã từ lâu anh một mực kiếm tìm
nhưng hạnh phúc dường như một cánh chim
bay vô định anh không làm sao bắt...
rồi trời đặt em vào trong hạnh phúc
làm ngôi sao định mệnh của riêng anh
để anh không phải kiếm vòng quanh
vì hạnh phúc giờ đây đà rất thực
anh có thể feel mỗi lúc được gần em

* "ví dầu cầu ván đóng đinh
cầu tre lắt lẻo, gập ghềnh khó đi"...
ví dầu mình phải chia ly
thì anh biết lấy cách gì quên em?

* trời có những khi không còn giọt nước
để làm mưa tưới ướt những mầm xanh
đất có những khi không có chốn yên lành
cho sự sống tự sinh sôi nẩy nở
anh có những đêm nằm trăn trở
không biết làm sao mở cửa được lòng em
để đất kia có một chỗ êm đềm
đầy tình cảm tưới ướt mềm hạnh phúc

* ta đi rồi nhỏ có buồn không
ta đi mang theo nỗi nhớ trong lòng
ta đi rồi nhỏ sẽ cười hay khóc?
sao tình ta phút chốc đã vội tan?

* vẫy sóng đi em đưa cả cõi lai bồng
vổ tan tác bên đầu ghềnh dĩ vãng

* gởi đến em lời xin lỗi nhẹ nhàng
trải dài rộng - bầu trời, tinh tú
người thương ơi xin em môi cười nụ
cho phép tôi về...

* anh lấy về đây mây trời lãng đãng
đại dương xanh và tinh tú xa xôi
anh lấy về đây cho em cả đất trời
dịu dàng anh xin làm sính lễ

* cuối dòng sông anh xin làm bến đợi
chờ thuyền em, mặt nước gợn yêu thương
người yêu ơi đừng để sợi tơ vương
quanh nhung nhớ quanh tình yêu dịu vợi

* thế là dĩ vãng tạm xa ta
rớt buồn theo giọt mưa sa ngoài trời

* ân tình cũ dây đàn chưa dứt nợ
bảo người thương mau quay lại sông thơ

(graphic by Dan Phan)

* trên dòng sông đời lơ lững một thuyền nan
giữ mãi dây neo chưa biết đâu bến đợi
em yêu ơi, thả bến đợi về thương...

* quán lạnh vắng đứng hoài nơi bến đợi
mong thuyền xưa về đây bỏ dây neo?

* bước chân mây vò võ đường hoang vắng
bóng hoàng hôn đơn độc bước về xa
trời đêm về lạnh giá phủ hồn ta
trên khóe mắt lệ cười khan khan tiếng

* điệu nhạc gọi hồn theo sáo vang lên
thế gian là một đàn rắn lớn
ngóc đầu lên mê hoặc
hốc mắt thâm quầng

* và tê tái hồn thề trong chuyện cũ
kỷ niệm xanh tan lạt giữa trời xanh
tình yêu về đừng là khói mong manh
tỏa ra rộng, thâu hồn trong tẻ nhạt...

ta muốn làm một cuộc trường chinh, đập tan nát xích xiềng hiện thực...  ta muốn phá tan tành mây khói sự lẻ loi đơn điệu của cuộc đời...  (Phan Nam Đàn)

* cánh bướm khô réo gọi tên dĩ vãng
tương lai buồn nhìn hiện tại ngu ngơ

* hung hãn kéo về kinh thiên động địa
ta là cơn hồng thủy cuồng say
thét gào lên dập nát chốn thiên thai
giũ sạch bùn dơ định mệnh

* tình yêu xa rồi vòng môi đắng
tương tư hồng mằn mặn giấc mơ thu
tháng chín đây rồi, sao tháng chín âm u?
lời ly biệt say nồng hương rượu cũ

* ta gọi những nhớ nhung da diết
là tình yêu muôn thuở của con người
ta gọi những bồi hồi tha thiết
cơn sóng bồng rung động biển mênh mông
ta gọi những cơn giận hư không
là ganh ghét, là hờn căm cuộc sống
ta gọi những lỗi lầm quan trọng
là định mệnh riêng mình

* ta tự lừa dối ta, rằng
em chỉ là cánh hoa hồng dạt
trôi nổi trên sông, vướng mắc hồng trần
em chỉ là cát vàng gần bãi biển
chờ âu lo chờ số phận ruổi rong
ta bảo lòng ta việc chi phải tôn sùng
nỗi đau vô danh tánh???

(graphic by Dan Phan)

* ta đi lạc vào những khúc ca
những bản tango, những điệu buồn tưởng tượng
cung đàn quạnh hiu, tiếng sáo mềm miễn cưỡng
bước nhảy run, chân lệch lạc vô hồn...
thuở xa vắng em
nghe tim mình run rẩy
chát..chát..chát bùm chát...

* giọt mực điên cuồng cuốn tháo
giấy trắng rên la rách nát linh hồn
bài thơ làm ra để giấu chôn
cả một thời mơ mộng nhất

* gió the thé, trăng vô tư cầu nguyện
dòng sông đêm ngoác mõm đợi chờ
bên bờ vực bóng đen đi xiêu vẹo
thi sĩ say mèm men mỹ nhân...

* bán hai nửa linh hồn trong góc chợ
một cho em, và một nửa cho đời

* yêu dấu ạ, xin cám ơn lòng tốt
em cho ta những mỹ vị trên đời
cho những đắng cay, những chua xót tả tơi
cho những âu lo và biết bao phiền muộn
em đã cho ta vượt cả ngoài mong muốn:
cả nấm mộ ảo mơ...

* bình minh lại bồi hồi chưa nỡ thức
giấc mơ đêm còn vương vấn đâu đây
lại muốn chìm vào thế giới mê say
ngậm thêm nữa giọt tình yêu ực chảy
chỉ là giấc mơ...

* em đi theo cơn gió ban mai
rũ bỏ cành cây sương phủ trắng
em ra đi theo cuộc đời phẳng lặng
bỏ tôi cho cơn sóng dạt dào...

* sóng đại dương phút chốc trào dâng
mây trên trời tất tưởi về phủ tối
nước mắt tôi từng giọt nhỏ nhoi
rớt theo mi làm thành cơn bão nhỏ

* ta để gió thổi tung tro bụi cũ
dĩ vãng ơi chầm chậm tạ từ đi
trước mắt ta cả thế giới cuồng si
đang mời gọi hai trái tim hòa một

* hạt giống đắng gieo thành cây trái đắng
tình yêu đau vì định mênh nguồn đau
cười đi em để hạnh phúc dâng trào
một lần đưa tay siết chặt...

(graphic by Dan Phan)

* gọi hạt mưa hè và màu nắng chói chang
về làm chứng nhân cho ngày hội ngộ
răng khểnh em làm thành câu đố
ngất ngây...

* bao ngày qua hồng đỏ hóa vàng
ban mai màu lơ bệnh hoạn
cuộc sống truy tìm những nấc thang
làm thủy triều bào mòn niềm hoan lạc
cơn bão cũng đầy vị chát
thổi tung lên bông lúa còn chiêm
mắt em trong màn đêm
   đâu cũng đầy bí ẩn
trái tim thơ thẩn chơi kiếm tìm
   quanh vũ trụ không tên...
tại sao ta không vượt qua định mệnh
tồn tại ngàn năm tình yêu mãi không tàn?
cánh hồng lã tã rơi
   tôi ngồi đây mong rằng em cũng đợi
nhớ chơi vơi...

* ta vừa nhận ra vị đắng của đời
chất thơ đâu rồi, nhỏ ơi, ta hỏi?
trong quẩn quanh của thời cơ tàn lụi
áng mây buồn gieo ngõ trúc không trôi
lửa ngàn năm thức trọn mấy đêm rồi
dịu êm, không còn tồn tại...
bông mai vàng gầy khô trên cuống lá
gò má em hoàng hôn phủ bao la
ta là ta như thể chẳng là ta
số phận là vô cực tím
hàn thử biểu chỉ mức âm vô định
gió rét tràn về ôm cơn bệnh riêng mang
gió xóa đi những nét tàn nhang
khuôn mặt buồn tàn tạ
bóng em xa, ta hỏi, bóng em xa?

* người mặc khách qua đường quên ngõ quán
đèn dầu chong, heo hắt canh ba
trăng là tà đầu ngọn cỏ không đi
gió kiếm cớ đứng hoài nơi mái mộ
"ave Maria"...
em là một bóng ma
hiện hữu mà không hiện hữu
em, dòng nước hiền vô chủ
cuốn đời ta qua nấm mộ bên đường

* đôi lúc ngu ngơ ta biết người dối trá
ta biết niềm vui không dành để cho ta
phải là đã xa không làm sao níu lại?
em vô tình hay sâu sắc, nhỏ kia ơi?

* sinh ra đời hai bàn tay trắng
vào cuộc vui ván bạc tình yêu
thắp nhang cầu trong dãy đỏ đen
một núi vàng vô nghĩa
cứ cho là em vô nghĩa
    mất mát gì đâu?
nhưng cuộc chơi còn luật lệ riêng:
    em lại là tất cả

* cho ta thắp hai hàng bạch lạp
bên mái mộ vô hình
mừng sinh nhật ta
cuộc đời chó má...

* một sớm mai có người thức giấc
với vết thương trong lòng
vết thương thù hận
dấu ái ân xa vời
người bỏ đi với cung đàn dang dở
vết thương làm trăn trở
giấc ngày mai
biết có còn ai, bên bờ sầu não
muốn trở về cùng ta?

* muốn dang tay sờ vào tình yêu
viết lên bằng cát bụi
muốn mua vui chốc lát
để mai về băng bó vết rạn lòng
dứt tình con sáo sang sông
người dưng đứng lại nỗi lòng bi thương

* ta đuổi bắt nhau trên sa mạc
trong cõi thành, mê cung
đường muôn trùng, lối mịt mùng...
em đứng trên đường chân trời
xa vời không tưởng
tôi dang cả vòng tay vất vưởng
mong sờ nhẹ vào môi em
khoảng cách xa thêm
bàn tay hụt hẫng
tại sao?

* ngày nào khung trăng vỡ
bóng trăng tươi úa dưới đáy nước hồ trong
ta thỏa lòng lặn ngụp
tìm một chút vu vơ không bao giờ có
có ai về nói giùm ta tiếng lệ
tôi đang mong chờ dĩ vãng tái sinh
có ai biết lòng ta đang dậy sóng
bóng trăng xưa lại vỡ thêm một lần
đáy hồ ẩn chứa u buồn lạ
nước hồ tả tơi huy hoàng xưa
ai sẽ đưa ta đi qua
một thanh cầu định mệnh?
ai giúp ta nối lại dấu ái ân?
bao giờ?

* tôi thấy mình đi vào trong thần thoại
tôi đi tìm nàng tiên xưa của câu chuyện cũ
thảo nguyên bao la với mây giăng xanh ả
tôi khát run người
lần mò tìm một ốc đảo tình yêu
cỏ thảo nguyên nhuộm nắng thành xanh
nắng tươi trẻ vươn tay ôm cỏ
chỉ có gió buồn thiu
thổi bâng quơ giữa miền trống rỗng
tôi bỗng nhớ ra trong cuộc đời
nàng tiên xưa đã bay về khung trời lạ
bỏ lại ta buồn bã
với thảo nguyên hoang sơ...
và tôi mở choàng đôi mắt dậy
thở dài và tôi sợ
bởi như thần thoại
chỉ một phần tỉ tôi có được em là thật
thì tại sao tôi không mơ?

 

    dưới đây là những bài thơ tôi làm tặng cho web site của Đức Thịnh vì mến mộ tình bạn lâu dài giữa những người bạn học chung 3 năm trung học của Thịnh...

* bụi phấn đó rắc vào trong kỷ niệm
trang sách học trò còn tím nhớ thương.
bọn chúng mình giờ mỗi đứa một phương
dùng kỷ niệm làm chất keo gắn bó
như lưu bút còn đầy trang vở đó,
tím đậm trong lòng bụi phấn trắng rơi rơi

* trên con đường đời lắm nhiêu khê
có lúc bâng khuâng chợt nhớ về
một mái trường tường rêu phong thân thuộc
thuở dùi mài kinh sử để thành nhân

* ngày đó đêm ngày thức học thi
mấy đứa chia nhau ổ bánh mì
tiếng đùa giỡn li ti trong tiếng đọc
ôi nhớ làm sao những kỷ niệm “tao”, “mi

* như chim kia nhớ rừng
như lá kia nhớ cội
ta nhớ từng trái ổi
chuyền tay nhau giờ chơi

* ta nhớ lại cả một vườn áo trắng
nhớ nắng vàng ươm bên song cửa rọi vào
giờ tan học bên ly chè ngõ vắng
kỷ niệm xanh làm lòng chợt nao nao
ta nghe giọng đọc thầy cô
thấy trang vở đầy thơ, văn, toán, địa
tưởng tượng một góc bàn đầy ổi, me, cốc, mía
tình bạn kia đơn giản, ngọt hơn chè
nhớ ngày hè
nhớ bảng đen phấn trắng
thời học sinh như vẫn gần đâu đây

* phải chi giờ chỉ mùa hè
sau ba tháng nghỉ bạn bè gặp nhau
ước đời một giấc chiêm bao
để ta thức dậy lao xao: tựu trường

     dưới đây là những bài thơ tôi làm lấy cảm xúc từ những bài thơ của người khác, chủ yếu từ những bài trong diễn đàn Người tình (www.nguoitinh.com/forum)

* ("lật ngược" thơ của AmThamLangLe trong diễn đàn Người Tình)

quạnh quẽ tôi yêu những ái tình
vì tôi là một kẻ bơ vơ
như mặt nước thu lờ xoi bóng nguyệt
lòng tôi lạnh lẽo đêm nay...

mấy nẽo tôi theo một con đường?
và lòng tôi lại lạnh lẽo đêm nay
như khúc ca nào vừa cắt, vừa say
trong tiếng điệp, câu yêu và chữ mến

với liên tiếp chuỗi tên người: định mệnh
với môi kia, mắt nọ, với mi này
đầu ngón tay không đủ đếm tình, thân
khi đưa tay mỗi lần lên nén ngực

giá như tất cả linh hồn thổn thức!
có thể rải tung bay một buổi chiều
giá như trái lòng cũng tựa trái chua cay
ta vứt lại vào đời cho gió cuốn!

luôn luôn không một giờ yên ổn
ôi vị tình si!
tôi đau vô duyên, đau không để làm gì...
vẫn cứ bắt lòng đau đớn mãi
cho những ái tình ngây dại
mà điên cuồng tôi yêu (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ của Hải Uyên trong diễn đàn Người Tình)

những chuỗi ngày em đếm đã mòn tay
đau thương xưa bụi tiềm thức phủ đầy
ân ái cũ men say từ quá khứ
còn làm em nhòa lệ chiều nay

em không nói chẳng lẽ anh không hiểu?
nên một mình em giờ với một mình hồn
với một sầu, một giận, một thinh không
trong vỏ ốc tự tình hồng giẫy chết

giấu làm sao giọt lệ buồn tình hết
chảy thẳng từ tim ra khóe mắt đau nhòa?
lời ưu tư nghẹn ngào trong im bặt
không thể theo suối nước mắt tuôn ra

-Em tha thiết một lần làm phiến đá
phiến đá bên cây theo dùi dập của đời
phiến đá ghi sầu, ghi tình tự xa xôi
cùng lời nguyện mượn về từ thập giá

đêm nay,
sáp nến máu tim đau tuôn
trần gian buồn bả
ngân hà lệ sao rơi lã tã
giẫy chết tự tình ta... (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ của FuThuy trong diễn đàn Người Tình mà viết cho người bạn thân H.Vinh đã khuất)

ôi thôi, ta như Bá Nha
đêm nay nhớ bạn
ngàn ly rượu uống chưa say
lệ tim giọt ngắn giọt dài
cao xanh ơi, bạn ta còn quá trẻ
lẽ nào đành đoạn mang đi?
ngày trước bạn hiểu rõ lòng ta
như Tử Kỳ hiểu tiếng nhạc hòa
thân nhau tri kỹ, tri âm
giờ bạn xa xăm, đất đen biền biệt
ta đau khôn xiết
rượu say sầu không đi
đàn Bá Nha còn giữ làm chi?
lòng ta đây còn giữ làm gì,
khi không còn người thấu hiểu? (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ của Hải Uyên trong diễn đàn Người Tình)

ta thấy mùa xuân đến trước thềm
ngỡ rằng có nhạc trong tiếng chim
ngỡ rằng hạnh phúc đang tìm đến
với bước chân tựa bước chân em

nên mới giang tay đón tình về
ngất ngây men ân ái đê mê
trần trụi bên nhau vườn thiên uyển
trái cấm thần tiên cắn thỏa thê

pháo đã ngưng reo, xuân cũ rồi
lệ buồn ngước mắt áng mây trôi
đem hoa, đem lá về vô ảnh
tạm biệt em, mùa xuân của tôi (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ của Đông Nghi trong diễn đàn Người Tình)

ai trên đời không đi tìm nữa thiếu
để lắp thành một cặp tiểu uyên ương...

xung quanh ta đầy những khuôn mặt lạ
trên con phố đông người
giữa một rừng cây trái xanh tươi
ta như gốc khô tàn úa

không có em với tình nồng là lụa
khô khan môi trên khóe miệng không cười
lệ túa bao lần, buồn tủi vẫn chưa nguôi
quên em
tôi tìm vui
trong men say rượu đắng

khi đầu nhức trong những đêm thức trắng
bóng em túa vào tim tôi
dù then cài tôi cố khóa lại rồi
trốn tránh chỉ là vô vọng
ta ôm hình bóng em trong lòng
ngủ tràn giấc lệ
thức giấc ra, vòng tay trống trơn
đưa tay níu choàng ảo ảnh...

từ ngày uống cạn ly bôi
phòng không anh lạnh, lẻ loi một mình (Phan Nam Đàn)

* (họa trả lại thơ của thuongnhonguoidung trong diễn đàn Người Tình)

- anh đã trao em trọn khối tình
tôn thờ như một đấng thần linh
gác cuộc yêu xưa vào đáy tủ
dành cho em đầy đủ trọn con tim
sao em vẫn cứ mãi trốn tìm
theo tình, tình bỏ - bỏ tình theo?
yêu em hơn cả người đến trước
em nở nào rời bước, cắt dây neo!

- anh giang tay, hai tay trắng: kiếp nghèo
thuyền em thôi đành cắt dây neo
bỏ rơi bến nước buồn anh lẻ
em đâu còn quá trẻ để đợi anh?

yêu em hơn tình cũ đã đành
nghèo hèn đâu phải lỗi tại anh
mỗi ngày anh vẫn bon chen đó
mong kiếm yên lành che bóng em

bến nước anh vẩn đục
bến nước người phồn thịnh khúc quanh
thuyền em rời bến tình anh
quán xưa anh đứng, chúc lành cho em
chúc em hạnh phúc bên chồng
chúc đường phía trước rộng mênh mông
khối tình ngày cưới em anh trả
thấy tan ra như xác pháo hồng

yêu em hơn người xưa
nhưng thế thời đẩy đưa
bao cuộc tình
bàn tay anh vẫn trắng
tim ngập sầu như mưa... (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ chủ đề Vực Thẳm trong diễn đàn Người Tình)

trong cuộc đời và trong tình yêu
đôi lúc người ta đào cho nhau vực thẳm
vực tâm hồn chẳng ngút xa chân bám
mà sâu hun hút khôn đo
người bỏ ta đi, bịt mặt ta tối mò
bên trong tim là vực thẳm
trống rỗng, xám đen
bên ngoài đời vách đá chênh vênh
người đẩy ta đến tận bên bờ mép
đỉnh yêu giờ lối mòn đi rất hẹp
không nơi bám tay
không gờ chắn lại
ta mang nặng gánh áo cơm
vác xách những gương hòm sầu nảo
đứng trên vách cao, trời giông bão
rớt xuống vực sâu đời
rơi vào vực sâu hồn
lòng tin tan xác,
sự yêu thương vấy máu chết tanh hôi (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ của Đông Nghi trong diễn đàn Người Tình)

ai xóa được hình yêu trong kí ức
muốn hay không thì lòng ngực vẫn đau
nhớ!
tím hồn
và mi mắt xanh xao
viết tình thư lệ nào rơi khôn dứt?

gom hết buồn vui, rạo rực ngày qua
vào tiềm thức phiền hà anh cất giữ
nhớ!
mùi ái ân, và đêm tình tự
mất em rồi, moi quá khứ được gì đâu?

và khi đời anh biển khổ, bể dâu
em đã bước qua cầu về bên ấy
sầu
anh đau biết mấy
bến bên này, tê tái cả hồn hoang

bao năm qua vẫn chưa hết bàng hoàng
nỗi mất mát nào dể dàng chắp vá
tình!
bẩy chứa xót xa và tai vạ
nên chân ở hồng trần, hồn chết đã từ lâu... (Phan Nam Đàn)

* (họa trả lại thơ của thuongnhonguoidung trong diễn đàn Người Tình)

ôi con người cứ mãi đuổi theo nhau
trong mê cung tình ái
đam mê thường làm ta ngây dại
lao đầu vào chốn hư vô
đổ xô theo những điều không thực
trong lúc có người vì ta thổn thức
tim run nhịp thở, hồn nhức nhớ nhung
ta mãi yêu một bóng dáng mông lung
mãi yêu ánh trăng soi đáy nước
để tự mình ngã trượt
giẫy chết tươi khi hụt bước, thất tình
trớ trêu phận mình, kiếp nhân sinh
trớ trêu ta cứ đuổi bóng, bỏ hình
phụ tấm lòng người thương ta
phụ tấm lòng ta thương kẻ khác
phụ tấm lòng kẻ khác thương ai
kiếp nhân tình, đời thế thái
ai cũng mệt nhoài
vì cứ mãi đuổi theo nhau
vào chốn mê cung, để tim che mờ lý trí
để tự mình ru mình vào trong mộng mị
hóa thân thành loài thiêu thân
mù quáng...
cứ mãi lao đầu vào những tia ánh sáng
tự đốt cháy hồn trong ngắn ngũi vinh quang
có phải vì cuộc đời ngắn
nên ta cứ cuống quít hưởng tận
hay ta vì trông núi nọ, đứng núi đây?
con tim nào cũng có riêng lý lẽ
dù muốn thích những gì mình đang có
nhưng chữ ái tình, ngàn chữ khó
nên xin cho ta phụ lòng người
xin cho ta trả lại người điều tạm bợ
xin cho ta đành nợ
tấm lòng người ở đó đợi chờ ta (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ của FuThuy trong diễn đàn Người Tình)

sa mạc đời còn mỗi dấu chân côi
kéo lê thê giữa nhọc nhằn, mệt mỏi
lưng còng xuống gánh âu lo một nỗi
thiếu bạn bên đời, lệ khóc chỉ mình tôi
ngỡ hoài niệm theo tháng ngày sẽ cũ
sẽ phai phôi, tơ nhện phủ mờ đi
nhưng đêm nay trắng giấc cũng bởi vì
nhớ bạn... (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ của FuThuy trong diễn đàn Người Tình)

ai đi xa
ai ở lại
đàn đập gẫy
lệ máu pha?
buồn mỗi khi chiều nắng ngả về tà
thấy hụt hẫng bên tay không người chạm
buồn mỗi lúc mây che trăng ảm đạm
đời tối đen, tình sám hối quạnh hiu
chẳng còn tiếng đàn kêu
chẳng còn ly rượu cạn
gió lạnh hồn côi,
lòng dạ bồi hồi.
để nước mắt nuốt nửa chừng
bỗng ngừng nơi tim nhức nhói
đâu rồi tri ân?
đâu rồi tri kỷ?
người ra đi
ta ở lại
hai tay ôm đầu, mắt mãi huyết lệ tuôn... (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ của FuThuy trong diễn đàn Người Tình)

nửa hoài bảo lớn phủ rêu xanh
nửa giấc đêm, mộng mị chẳng lành
nửa chừng câu nói không người đáp
nửa cuộc đời hạnh phúc mong manh
nửa ly rượu uống hoài sầu không cạn
nửa bờ trái đất chẳng quay quanh
nửa giọt lệ đọng trên vành tim lạc
nửa tương lai đổ vỡ tan tành (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ của Đông Nghi trong diễn đàn Người Tình)
đúng vậy...
cõi đam mê thường bão giông sóng dậy
rượt đuổi nhau hoài vẫn mãi để vuột nhau
người ở lại đau
người ra đi đứt ruột
giận cao xanh đùa bợt kẻ đa đoan...

trong xuôi ngược nhân gian ta đã đợi mõi mòn
để được gặp nhau, ráp vào hai nửa
anh trao em thư tình chan chứa
ngàn áng văn chương đẹp tựa thiên thai

giờ "dày vò mình, có phải vậy là hay?"
hai phương cách, luyến lưu gì cũng trể
hồn!
khốn khổ!
hy vọng héo khô, mạch rễ đứt lìa tan

đêm lạnh tràn về cùng nỗi bàng hoàng
rịn kẻ ngón tay lệ tràn nóng hổi
lòng
rối bời, khô khan, nhức nhói
còn bao xa.... để qua hết cõi đam mê??? (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ Đông Nghi trong diễn đàn Người Tình)
ai cũng được quyền chọn lựa
khi mới vừa bước vào yêu...
mà ai cũng chọn lối đi vui ít khổ đau nhiều
thế mới biết ái tình là ma lực

tự mình chuốc vào bao đêm thao thức
tự lao mình xuống đáy vực đam mê
tự ngậm chua cay, thất bại ê chề
ủ ê
khi người bỏ ta
xót xa
khi mơ tình không thực
vụng về ôm vào nhói nhức trái tim

lặng im
giấu cõi lòng rách rưới
đời thì ngắn, không thể trách người chẳng đợi
thôi thì người đi đi
ta sững hồn đứng lại
tê tái tràn không gian
tím cả chiều nứt rạn

anh yêu em ngần ấy
tôn thờ em tột cùng
thư dẫu đã mờ trang giấy
vạn kiếp tình vẫn thủy chung (Phan Nam Đàn)

* (cảm thơ Hải Uyên mà viết tặng Hải Uyên trong diễn đàn Người Tình)
lòng thì sầu héo hắt
lệ treo mi đẫm khóe mắt đêm thâu
giận người xưa cam tâm bước qua cầu
vệt áo cưới cắt tình đầu máu chảy
giận vậy đấy nhưng cầu cho em mãi
vui cùng ai bên mái ấm trăm năm
bền vững cùng ai giữa những thăng trầm
bởi với anh
em xứng làm người được hưởng
...khó hiểu vô lường
chữ tình bí ẩn
thương yêu và hờn giận
lãng quên và vấn vương

(thơ ngắn và không hay
cũng như đời tôi vậy
lời thơ thô như thế đấy
không thích cũng xin đừng chê bai...) (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ ThiNhan trong diễn đàn Người Tình)
thơ ai hay mà đọc nghe buồn quá
làm mềm cánh lá, tủi sầu nhụy hoa
làm lệ ấm ấm mắt ta
tâm sự sao mà giống vậy

ta cũng ôm tình thất bại
cũng khuyên răn mình hãy quên đi
cũng nghe đau và thương nhớ xiết ghì
mỗi bận thu cô liêu sầu muộn

thơ ai đọc mà nghe buồn quá thế
nghe như dế giun nơi nghĩa địa tỉ tê
nghe réo rắt mưa rơi đêm gió lạnh tràn về
rét cắt da, và tình ta máu chảy

chốn hồng trần, nhân-tình-thế-thái
ta chúc người sớm gặt hái vui tươi
để nắng xanh ươm, hoa đẹp phủ thơ người
cho ta đọc tiếng cười trong câu, chữ (Phan Nam Đàn, 06/08/2004)

* (cảm thơ Duong Wa trong diễn đàn Người Tình mà họa giỡn theo)
ngàn năm những kẻ anh hùng
cũng bởi mỹ nhân mà cáo chung
dù võ công cao vô cùng tận
cũng vì yêu, sầu, hận mà..die! (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ kandy trong diễn đàn Người Tình)
"anh vẫn biết giữa dòng đời dối trá
người đua đòi nên vấp ngã - đương nhiên"

tâm chỉ sáng khi ở ngoài ranh giới
bước vào yêu thế giới đảo ngược đi
biết tình hờ mà vẫn cứ ngu si
người lạc lẽo vẫn lợm lì bám víu
cứ mong mõi người trao cho tí xíu
ôm giấc mơ người sẽ hiểu lòng ta
sẽ say đắm bên nhau cùng đuổi bướm, hái hoa
hạnh phút sẽ là bất tận
bỏ ngoài tai những lời ai căn dặn
nhắm mắt trao tim nên bao bận đau thương
thế gian đảo điên và dối trá khó lường
học đua đòi yêu nên đương nhiên vấp ngã

yêu đương: đau khổ, nát tan, buồn bã
vậy mà con người lúc gục ngã vẫn còn yêu (Phan Nam Đàn)

* (cảm thơ Đông Nghi mà viết tặng Đông Nghi trong diễn đàn Người Tình)
tôi nhặt giữa trần ai
chút yêu đương vụn vặt
khi đời buồn héo hắt
tình sẽ ướp thêm hương

tôi nhặt giữa vô thường
câu xa và chữ nhớ
ai cũng đều nặng nợ
khi lưới sầu phủ giăng

tôi nhặt giữa bâng khuâng
nụ cười em hàm tiếu
dáng em mềm yểu điệu
để tim mình xôn xao

góp chút tình hư hao
góp lời nào sám hối
giữa cuộc đời tù tội
em hãy nhặt hồn tôi... (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ Đông Nghi trong diễn đàn Người Tình)
có lẽ...
như ớt cay mà muôn người vẫn thích
ái tình sầu mà chẳng kẻ muốn bỏ qua
gai đâm toạt rách da
chưa liền vết đã chui vào yêu đương khác
tình mới nồng khướt say, vài ngày đã lạt...

tay giang ra rộng bao nhiêu
mà mong với hái bắt sao trời?
khi tim người giờ thuộc về kẻ khác,
níu kéo?
giữ được không?
hay chỉ rạch thêm một vết thương lòng?
bao giờ lành lại?

hai nửa tưởng rằng sẽ khớp mãi với nhau
sẻ chia thương đau, cộng nhân hạnh phúc
chia ly,
lệ làm mi mắt đục
khóc đến khô người chưa chảy hết nhớ nhung...

đường đời, dặm oan trường
tìm tình lấp đầy ngày tháng
tìm tình,
vá víu tim nứt rạn
em tủi buồn, anh cũng tháng ngày côi

hãy vớt vát tình tôi
hãy bọc hồn tôi lại
hãy cùng tôi bươn trải
cùng tôi xây lầu đài ân ái nhé em!  (Phan Nam Đàn, ngày 04/05/04)

* (cảm theo thơ Hải Uyên trong diễn đàn Người Tình)
nếu một mai em làm dâu người lạ
còn anh bôn ba tìm kiếm nửa thứ nhì
con đường nào như cũng phải phân ly
ai dám chắc cùng đồng hành mãi mãi

nếu một mai chợt nhớ tình thơ dại
em nhớ đừng cho lệ ướt bờ mi
sẽ chỉ làm anh thêm nặng mỗi bước đi
vướng môi mắt của xa xưa ân ái

nếu một mai giông bão đời khổ ải
mắt mở to đêm giấc ngủ không về
em gắng vượt qua, gắng ru mộng mơ mê
vì anh sẽ đau khi lòng em trầy xướt nhẹ

nếu một mai đôi ta
chia tay nhau tình vỡ tan sứt mẻ
hãy để khổ đau anh mang
để mắt em
hạnh phúc vẫn tràn đầy long lanh sáng
môi vẫn chan chứa nụ cười,
đêm đông lạnh trời giấc ngủ vẫn ấm êm (Phan Nam Đàn)

* (viết thêm vào thơ Hải Uyên trong diễn đàn Người Tình)
"lệ em trôi trôi mãi
ngược dòng con nước xuôi
anh ở lại nuối tiếc
một cuộc tình phai phôi"

tiếc vị hôn còn đọng ở môi
áo cưới em bước bên người xa lạ
ngược dòng thuyền người xưa nay đã
sang ngang cho pháo rũ ly bôi... (Phan Nam Đàn)

* (cảm theo thơ Đông Nghi trong diễn đàn Người Tình)
ôi lệ em, anh xem là châu ngọc
vươn tay khẻ chạm sợ vỡ ra
trong đường đời dù bao nhiêu nặng nhọc
được bên em thành êm dịu lụa là
chiều hôm ấy mưa nhòa lối cổng
em mong manh hòa bóng cùng anh
buồn của anh cũng như nước trên cành
gió thổi làm rơi rụng mất
đời của anh yêu em là bản chất
trọn tâm linh và mãi đến kiếp sau
cảm ơn em và giọt lệ ngọt ngào
đã làm tim anh rung cảm!
nhớ em, ôi nhớ lắm
chiều nay bong bóng mưa dăm
gió thét gào và sấm động ầm
như nhịp tim anh yêu em trỗi đập...  (Phan Nam Đàn, ngày 26 tháng 4, 2005)

* (cảm theo thơ Đông Nghi trong diễn đàn Người Tình)
Em rời bước vầng ánh dương cũng lặn
Mây kéo về u ám tối ngày non
Cỏ héo tàn lối mòn vườn hoang vắng
Sóng xóa tình trên biển bạc đầu suy

Em rời bước Xuân lệ tràn mộng mị
Bịn rịn đi khi Hạ bước đến gần
Thu nhuốm sầu đỏ say túy lúy
Đón mùa Đông lạnh cóng thịt xương

Em rời bước mộng thiên đường vụt tắt
Sáo thần tiên im bặt góc uyển oanh
Đón em về, trên anh trời xanh ngắt
Tràn ái ân trong đời sống vui tươi... (Phan Nam Đàn)

Click để xem trang thơ mới