* em như đường thẳng song song
anh đi hoài mà không tới
nhìn như trong vòng tay với
nhưng sao xa tựa mênh mông?
anh những tưởng rằng mình có thể
đo lòng em bằng bề rộng của lòng anh
nhưng như sợi khói mong manh,
em là hư ảo...
...ôi này ơi đường thẳng song song,
sao không nhích vào lòng anh thêm tí nữa?
* em để lại vệt son môi
trên vạt áo anh như lời tình cũ
như ánh mắt có lúc buồn ũ rũ
nhìn qua vai anh về thế giới mịt mù
một thế giới âm u,
khi đôi ta không thể chọn điều mình mong mỏi
khi con người có lúc như lang sói
cắn xé nhau tìm chỗ đứng trên đời
vệt son môi theo năm tháng phai phôi
phai phôi như lời tình đã cạn
mà anh vẫn ngồi miên man
gọi tên em - vĩnh cửu!
* có phải điều gì đây như hứa hẹn
xòe bàn tay em đặt giữa tay anh
ngón run run quấn riết mảnh tình gầy
tim trỗi nhịp theo tháng ngày ân ái
môi chạm môi, ôi bờ môi mềm mại
nhắc anh rằng cuộc sống vẫn xung quanh
cỏ sẽ mãi xanh, trời vẫn mãi xanh
và tinh tú luôn long lanh ngời sáng
bàn tay em trong tay anh - nhân bản:
trong mỗi con người luôn thấp thoáng bóng tình yêu
* tôi cúi người xuống
gánh lên vai cuộc đời
đi vất vưởng khắp nơi
tìm những điều hư ảo...
giọt mực như màu máu
nhật ký đời, tôi ghi
...bỏ bên ngoài những tiếng thị phi
tôi muốn sống là những gì tôi made of
* ai bẻ mảnh trăng rằm đêm trước
để giờ còn có nửa vầng trăng?
để tôi nhớ mình dường như vẫn vắng
nửa tri âm, nửa tri kỷ trong đời
* dường như có điều gì giả dối
em bên tay tình yêu như huyền thoại
như Ngưu Lang, Chức Nữ những ngày mưa
như bóng và cây vào những lúc giữa trưa
kết thành một trong không gian oi ả
nhưng thoáng chốc đã không còn gì cả
tháng bảy đi qua; chiều tách bóng rời cây
người đi rồi tôi hỏi gió với mây:
dường như có điều gì giả dối?
* em lùa tay vào bóng tối
chải ngược về sau
tôi thấy em trong hư ảo muôn màu
cay đắng - bỗng giựt mình thức giấc
* tôi đã quên rồi, em biết không?
quên răng khểnh, quên mắt buồn mơ mộng
quên nụ cười để mật ngọt về sau
tôi đã quên, nào có nhớ đâu?
quên trong trí tâm và quên cả trong lòng
quên trong giấc ngủ lẫn ban ngày lui tới
tôi đã quên rồi, có phải không?
* tôi muốn có giọt nước mắt trên mi
để cuốn nỗi buồn đi mất
để xoa dịu nỗi đau đang rất thật
để làm mềm đi nỗi nhớ không nguôi
* tôi giữ trong tay
cánh chim của dĩ vãng
muốn thả cho bay
để hướng đến mai sau
* cắn môi mình bật máu ở trong mơ
anh lại tưởng hôn em đến dại khờ
khi tỉnh thức nhớ ngày giờ yêu dấu
cắn môi mình bật máu, ngỡ trong mơ
* có lúc đêm về thấy nhớ nhau
lang thang đường phố, điện muôn màu
như tình mơ, niềm ảo yêu thương ấy
xa nhau rồi học thêm chữ "buồn đau"
* ta tắm tim trong bể trăng vàng
ngập hồn men ân ái chứa chan
khoát lên áo tình yêu màu sặc sỡ
đi bên nhau say đắm: chốn địa đàng
* tôi như chiếc lá cây
úa tàn khi mùa thu đến
hạnh phúc như thuyền mây không bến
trôi mãi chưa về thả neo tôi
* có phải em là giấc mộng không
sao tôi cứ đuổi chạy vòng vòng?
đêm nay giường chiếc mình tôi ngủ
em có về cho vơi nhớ mong?
em có về trong giấc mộng tôi
cho say ân ái nụ hôn đời?
cho bàn tay nắm bàn tay mỏng?
em nhớ đừng cho giấc mộng trôi!
* em như muỗng đường
pha trong đời ta - ly cà phê đắng
em như tia hy vọng trắng
như ánh trăng soi sáng đời ta đen
* tôi ôm cô độc đêm nay ngủ
kéo tấm chăn thù hận phủ hồn côi
* tôi muốn mở cửa lòng tôi rộng
xin người đời dừng bước vào thăm
đem nến yêu thương xua dĩ vãng tối tăm
đem hy vọng dọn tiệc bàn cuộc sống
xin hãy đem tiếng cười về sưởi nóng
trái tim tôi băng giá lạnh từ lâu
đem tương lai với hạnh phúc muôn màu
sơn phết lại phòng đời tôi tẻ nhạt
* người đã xa rồi, người đã xa
ta gói ghém kỷ niệm đem đi cất
cám ơn quá khứ đã tạo thành bản chất
của con người ta hiện tại ngày nay
nhưng ta phải cất đi để chào đón ngày mai
dường như đang đợi ta sau làn cửa khép
đang đợi ta cho phép
để đem yêu thương mới về đầy
* tôi như con chốt thí
trên ván cờ đời
bị đẩy vào những nơi
không lối thoát
* tôi ngồi xếp lại
những thất bại xưa giờ
thành những mảnh dài vô tận
băng bó lấy lòng tôi
* tôi nuốt buồn trong giọt rượu say
tìm quên lãng
tìm hy vọng
cầu mong có một ngày,
sau cơn say rã rời, mệt mỏi
không còn nhớ bóng dáng ngày xưa
* đêm nay khi rượu cạn rồi
còn nguyên nhung nhớ, còn đầy tiếc thương
còn bao vấn, bao vương, bao đau khổ
...ta cạn thêm một chai
lệ chảy vào trong lòng rạn nứt
nghe say cay đắng
nghe buồn xót xa
* quên hơi thở nóng
quên bàn tay đan
nghe như chút phũ phàng
bao lên ân ái cũ
* có một đêm ác quỉ mời ta
dự một tiệc bàn thịnh soạn
món ăn là những cuộc đời
nấu chung với chia ly và thù hận
đặt bên món khai vị
là những thất bại tình đầu
ngọn lửa từ những chảo dầu
soi sáng những bóng ma vặn mình nhảy múa
ta say sưa
uống cạn từng ly
những giọt lệ sầu người đời đổ xuống
cho thỏa hờn căm...
* tôi giựt mình giữa đêm nay
thấy tôi nằm trong cỗ quan tài
màu gỗ lên bóng nhoáng
với những nét trạm vân rực rỡ
ở hai đầu,
ma quỉ cười khan
khiêng tôi đi vất vưởng
tôi thấy mình vui sướng
và không còn biết đến những lo toan
* gần ba mươi tuổi đầu
không sự nghiệp trong tay
không bạn bè kề cận
không cuộc tình vác vai
đêm nay tôi trằn trọc
mở mắt lớn nhìn đời
thấy như chừng thất bại
kéo đầy hồn chơi vơi
* úp mặt trong lòng bàn tay
tôi tưởng như có giọt lệ nóng
nhỏ xuống đời vô vọng
thấy mặt trời trưa nay
chứa đầy bóng tối
thấy bông hoa mùa hè góc phố
úa tàn trong nắng chứa chan
lòng bàng hoàng...
giấu mặt trong bàn tay run
* ta uống muộn phiền vào
say sưa, bực bội
muốn xé rách cuộc đời ta
trong cơn nhức đầu ghê gớm
ta ói mửa tình xa
* kéo tấm vải liệm
ta phủ lên hạnh phúc đời ta
đã chết...
trong đám ma,
ta lê lết tiễn đưa
* ta ngồi đây,
đánh với ông trời ván cờ số phận
ta thua con xe tuổi trẻ
ta mất con mã tình đầu
rồi chẳng giữ được con tốt màu sự nghiệp
trước khi ta kịp hiểu,
đã bị ông trời chiếu bí tương lai
* lật trang sách đời tôi
từ những ngày thơ bé
thấy hình như vắng Mẹ
thấy tù đày - người Cha
lật trang tuổi trẻ ra
thấy bạn bè trong lớp
thấy lần đầu hồi hộp
trong cuộc tình xa xôi
tôi đã lật sang rồi
trang trưởng thành từng chữ
từng bức hình quá khứ
đầy những thất bại xa
giờ tôi gấp sách đời tôi lại
muốn mở thêm một chương mới - tương lai...
* chiều xuống hàng cây hát tiếng chim
con nắng vàng hoe rời bậc thềm
gió cuộn mình về ân ái cỏ
anh khoác hoàng hôn ngồi nhớ em
nghe lá rơi ngỡ lệ
gió sau lưng tưởng môi
rồi đêm về nhìn bầu trời cô quạnh
tôi biết em xa rồi
* tôi như sân ga buồn
những chuyến tàu ghé qua rồi vội vàng trốn mất
người tìm thấy ở tôi niềm bi quan thường nhật
thấy một dãy thành của chán nản, đơn côi
nếu chính tôi còn xa lánh tôi,
huống hồ gì kẻ khác?
* vườn đời dạo bước một sớm mai
thấy bải cỏ của tình yêu đang bị đời cày bới
trên những nhánh thương yêu rong rêu cao vời vợi
và bông hoa hạnh phúc,
nát nhàu trong lợi danh
* như sợi khói thuốc mong manh
như hư vô chìm vào nỗi nhớ: buồn
như rượu cạn, tan dòn ly vỡ
chất men say đầu nhức, môi cay: buồn
như mặt trời rực rỡ khuất sau mây
để u ám vấy trên mồ tang tóc: buồn
như cả vạn ngàn người đang than khóc
máu tuôn ra từ khóe mắt ngút u sầu: mênh mông buồn
* ta nghe hơi thở
lạnh lẽo của tử thần
sau lưng ta hôm nay
khi ta phóng xe giữa muôn trùng chán nản
niềm cô độc mênh mang
* như con ốc thu mình vào trong vỏ
tôi tránh xa và ghét bỏ cuộc đời
* gió thổi bay đi lời tình xưa cũ
vỡ thành muôn vàn tinh tú - hạnh phúc tôi
những kỷ niệm tôi không còn muốn giữ
những giấc mơ muốn mất theo đêm trôi
khi cô đơn có hình hài rất thật,
tôi gập người, lệ chảy ngược vào trong
* giống như con thuyền nhỏ mong manh
tôi lạc giữa bầu trời giông tố
cưỡi trên những con sóng cuồng rầm rộ
trong đêm tối đen,
không thấy đất liền và khung thuyền sắp vỡ
dõi mắt tìm một ngọn hải đăng
ở đâu?
* nghe gió hát
chiều lâm ly
một người đi trong mộng
hỏi vì sao cuộc sống lại thương đau
vì sao,
tình yêu từ đâu tới
và mặt trời có phải của riêng ai
anh hiểu...
cuộc đời này anh làm sao hiểu?
và em, mịt mù
hiu hiu trăng buổi tối
thời gian trôi, ai có hiểu được ai?
* trời bao la
đất bao la
ta làm người bám víu
một mảnh đời bé xíu
chăm lo cày cơm áo nuôi thân
sinh ra kiếp làm người trần mắt thịt
phải nương theo mù mịt dòng trôi
đợi mỏi mòn từng hạnh phúc thai phôi
mong nắm bắt từng mối tình riêng lẻ
để khi qua rồi tuổi trẻ
không tiếc nuối một thời qua
* như đồng xanh với hoa vàng rực rỡ
như biển long lanh soi bóng nàng trăng
như trời cao với mây trắng giăng giăng
như bướm tím lượn vòng vườn ngự uyển
như buồm thuyền bồng bềnh trên biển
như chim bay vút trời xanh
như em đã từng với anh
tình yêu là đẹp vậy
* tôi nhìn vạt sao băng
biết rằng trời cũng khóc
cho đời tôi đơn độc
cho tình tôi tang tóc
cho sinh ra tôi nặng nhọc làm người
* muốn mang bờm sư tử
làm chủ chốn sơn lâm
mộng dang cánh đại bàng
bay vút tầng mây thẳm
ta muốn đi ngược gió
muốn hái bắt sao trời
muốn đạp non núi nọ
thành bình địa muôn nơi
vậy mà giờ đây ta phải ngồi bó gối
chóng mắt nhìn trăng soi qua song cửa tù đời
* anh là dòng sông nhỏ
trôi lang thang trong đời
trán nhăn từng gợn sóng
bởi mệt nhoài ưu tư
anh là thân cây
bạc đầu khi mùa đông đến
rụng đầy lệ buồn rác rến
đợi chờ em - mùa xuân
* hai bóng người
dắt díu nhau đi bên bờ vực thẳm
một bên là nợ tình duyên
một bên là đời cơm áo
hai người trở nên nghi ngờ nhau
không ai muốn là người rơi xuống trước
nên cứ sau mỗi bước
hai bóng người mỗi lúc một xa nhau
* em có thấy sau mỗi cơn mưa
trời bắt một dãy cầu vồng muôn sắc?
đất bóng nhoáng sạch tênh
trong hơi hư ảo mây bồng bềnh nhè nhẹ
đẹp như thế xin em nhớ nhé
cũng giống như tình yêu!
và vào những buổi chiều
nhìn trẻ thơ giăng bóng diều óng ả
lượn trên khung trời xa
tựa như tranh thủy mặc
cũng giống tình đôi ta
* ta xệch môi cười giễu ta khờ khạo
đem hết tấm chân tình đi đánh ván đỏ đen
không biết người ta nhiều đòi hỏi, bon chen
đâu muốn chọn ta thân quèn rách áo
qua những cuộc tình trắng đổi đen trơ tráo
thua trắng tay, ta phá sản đạo nhân sinh
* anh có thể đếm được
nhịp đập con tim nhanh gấp hai lần
vào cái phút ban đầu anh chợt thấy
mái tóc đuôi gà em buộc vẫy ngang vai
* trong bốn bức tường của căn phòng nhỏ
tôi là tên tù binh khốn khổ
của cuộc đời, bị án treo
cho những suy tư phiền muộn
thi thoảng tình yêu
như những hồi chuông báo giờ thư giãn
rồi tôi lại bị giam
vào trong âu lo, thất bại
tinh thần uể oải
trống trơn
* khi con tim không còn là quà tặng
thì mỗi cuộc tình mang nặng bán, mua
* tôi không hiểu có phải là sự thật
đất trời kia và giờ giấc, thời gian
cây cỏ xanh và hoa nở đỏ vàng
sông nước đó và núi đồi trùng vĩ
tôi cứ ngỡ chừng như trong mộng mị
một kiếp phong ba ôm chí anh hùng
nhưng đất trời không có chổ vẫy vung
nhưng sông nước cạn khô không thể lội
mang hư ảo thân gầy ốm đói
tôi ngơ ngác tìm bản ngả
đã lạc lối biệt tăm
* anh tình cờ đọc những thư tình cũ
nghe như thời gian quay ngược triệu ngày
thấy bóng mình vào những giờ tan học
đợi chờ em, tà áo trắng bay bay
nghe ngọt lịm bờ môi
những ly chè Kỳ Đồng giản dị
ngồi sau lưng anh liếng thoắng
tiếng em làm vui ngày trưa
cho gió đuổi theo tà áo trắng
vòng đạp bánh xe anh bỗng thấy nhẹ nhàng
ôi kỷ niệm thời gian
tràn đầy thư tình cũ
* vài năm rồi xanh cỏ
ngôi mộ chôn niềm tin
ngôi mộ chôn chính mình
chôn cả nghìn hy vọng
* em mặc áo màu yêu
đi trên đại lộ nhớ
anh trên đường trăn trở
choàng tấm khăn lãng quên
những lối về không tên
những bóng người áo mũ
đêm trong căn phòng ngủ
anh trở về xa xưa
* như anh ở tận mặt trời
còn em ở mãi tận nơi cung hằng
mênh mông như đông với tây
như nam với bắc, như ngày với đêm
là nỗi nhớ
...ngày qua ngày thêm nhớ...
cũng có lúc giống như tơ
mong manh không rõ rệt
giống như sương, như khói
như vệt mù khơi
ôi nỗi nhớ ơi
đừng len vào hồn tôi đêm nay nữa!
* bàn tay hãy xiết bàn tay ấm
kề bờ môi hãy bám víu bờ môi
xin trao yêu thương và ân ái rã rời
uống cho cạn chén tình ngọt lịm
* anh xâm trên giọt buồn khóe mắt
dòng chữ thủy chung và khuôn mặt của em
kim xâm nhói đau cứa những hình vạn vật
xâm với màu đen của bóng đêm
* tình: những đắng cay giấu trong ngọt bùi
đời: những dối gian sánh cùng hèn hạ
người: ai cũng lạnh lùng, xa lạ
đạp lên nhau để leo tuốt lên cao
* anh ngồi ôm đinh búa
đóng cổ quan tài đen
bằng những mảnh tình vỡ
sơn nước màu bon chen
em ngồi kia thêu thùa
vải liệm và tang trắng
luồn kim bằng cay đắng
dệt vải bằng tranh đua
quấn lụa mềm êm ái
đặt vào cổ áo quan
ta bịt đầu khăn tang
chôn cất tình sám hối
* anh như một miếng cầy tơ
cần em một nhúm lá mơ xanh rờn
* khi tôi nắm lấy tình yêu trong lòng bàn tay
cảm thấy được lòng bàn tay ấm nóng
nghe một chút xao xuyến, ngửi một mùi tương tư
khi nụ cười tan, khi bông hoa tàn
trong lòng bàn tay tôi mở ra, tôi mới hay là máu nóng
rỉ ra từ vết đâm toét rộng
gai hoa hồng tình yêu
* tôi ngồi bên góc phố nhân sinh
góc phố hôi tanh với những tồi tàn đổ nát
góc phố có những người nghèo moi móc rác
tìm miếng ăn trong những thứ vứt đi
tôi ngồi bên góc phố của thị phi
ôm bị, gậy tôi ăn xin cuộc sống
xin từng đồng xu của yêu đương trống rỗng
để lê lết từng ngày
tồn tại qua từng khoãng khắc
với những đồng bạc cắt
quăng vào trước mặt tôi
để tôi nhặt nhạnh gom góp lại
mua những miếng bánh yêu đương nhạt nhẽo
nuôi sống thân tôi bạc bẽo, thối tha
* ta mong tìm một chiếc gương
một chiếc gương mà khi soi mình trong đó
ta có thể biết được ta là trâu, là chó
là quỉ ma, sâu bọ, hay con người
* ba mươi năm sinh ra
và nặng nhọc làm người
tôi chẳng làm gì được cho đời
cho bạn bè tôi và gia đình bên cạnh...
trán Cha nhăn âu lo
mắt mờ điều phiền muộn
và tấm lòng Dì Dượng
cưu mang tôi ăn học một thời
ba mươi năm trời,
tôi có trả được bao nhiêu?
dường như chỉ mang thêm vào mình món nợ
bạn bè tôi, ai cũng bơ phờ
gánh trên vai lo toan cuộc sống
tôi ngoài nhờ vả
đã có bao lần làm được bạn vui?
ba mươi ngọn nến hôm nay
soi bóng tôi ngồi
gục đầu vào tay
bàn tay mà đến ba mươi tuổi vẫn còn là tay trắng
cắn môi bật máu tươi cay đắng
xót xa cho người thân của tôi
đã cho tôi quá nhiều,
mà chẳng bao giờ thấy được đền trả
...ôi ba mươi tuổi đầu
đến như những vết dao
rạch nát thân tôi, thân thất bại
rồi trên mỗi vết đau
rắc thêm vào những hạt muối
sinh nhật ba mươi! (sinh nhật 27 tháng 8, 2003)
* như mùa hạ khô cằn hạn hán
nước khô, đá nẻ, đất nứt ra: chán.
như đoàn tàu rỉ sét rũ sân ga
không đủ khách để rùng mình chuyển bến: chán.
như sông nước phủ đầy rác rến
ruồi nhặng bâu, cá chết nổi lềnh bềnh: chán.
như cả lục địa rộng mông mênh
không cây cỏ, không con người, thú vật: quá xá chán chường.
* ta là những đầu bếp
của quán ăn nghê thường
nấu chiếc bánh hạnh phúc
bằng nguyên liệu yêu đương
nhào lòng tin thành bột
kết hai mảnh linh hồn
thả đường viền quanh bánh
trang điểm bằng môi hôn
nướng trong lò ân ái
lửa xẻ chia đỏ hồng
cắt chia nhau miếng nhỏ
sao tình còn mênh mông?
* sao trong sét đánh hãi hùng
sao như đàn bỗng lạc cung, đứt lời...
chiều nay trên rối bời dòng cuốn
anh vô tình bắt gặp dáng buồn xưa
cũng là một mái trú mưa,
cũng là ô mỏng anh đưa em dùng
khi bàn tay run chạm bàn tay lạnh,
anh chợt thấy long lanh
chiếc nhẫn cưới em cố tình tìm cách giấu
chẳng lẻ vì mưa mùa ngâu,
chẳng lẻ vì cơn gió ướt,
nên ta không còn là đôi ta trú mưa thuở trước
mà đầy ngại ngùng tránh ngước mắt nhìn nhau?
* bóng thu cô liêu phủ phòng đời
cởi áo vàng cho rác rến lệ rơi
anh ngồi rũ trong phòng đen tối
chợt nhớ thu xưa, nhớ chơi vơi...
mùa thu xưa khi ve sầu ngừng tiếng
lũ học trò khoác áo trắng tựu trường
để anh gặp em, để rồi thương
tình thuở ấy còn nguyên màu lãng mạn
rồi thu sau khi phấn kia mờ bảng
anh ra trường mang theo ánh mắt em
anh ra đời mang chí cao mộng lớn
khoảng cách anh-em theo ngày tháng xa thêm
...vẫn những cơn mưa thu cuối mùa tuôn xối xả
anh tiễn trong thời gian cuộc tình đẹp qua đời
* ngày qua ngày trong kiếp phù du
tôi chạy đuổi theo miếng cơm manh áo
không còn đủ tỉnh táo
để tìm vần thơ trong đáy tủ tâm hồn
từng lớp bụi thời gian vùi chôn
cảm xúc của tôi lẫn trí khôn, phản xạ
để rồi một ngày không xa
tôi trở thành gỗ đá
khô khan
* tôi chẳng là nhà thơ
càng không là nhạc sĩ
không biết dùng hoa mỹ
trau chuốt lời tâm tư
tôi chẳng là thi sĩ
nên thơ tôi tật nguyền
không du dương, uyễn chuyễn
không lã lướt, ngất ngây
chỉ ôm tình tôi đây
ấp ủ thành câu chữ
thành ngàn lời tâm sự
cùng giấy mực đơn sơ...
tôi không là nhà thơ
càng chẳng là nhạc sĩ
* anh đi trên những lối mòn tình ái
tìm lại chút khát khao ngày cũ
ngày tay trong tay
ngày môi kề môi và tim cùng nhịp đập
ngày xưa mỗi người chúng ta đều cố chấp
không chịu dung hòa những khác biệt của nhau
những lối mòn thương đau
vết ái ân bị gió thời gian thổi mất
anh chỉ tìm thấy mơ hồ khuôn mặt
với nụ cười răng khểnh bâng quơ...
trong phần đời còn lại
anh sẽ bao lần tìm về lối mòn tình ái ấy
và sẽ bao lần quay về lại trắng tay?
* bàn tay xinh xiết bàn tay xương
cõi ái ân hoang đường
bờ môi tê dại cắn bờ vai mặn
đưa ngực vào sát ngực,
hai con tim như muốn nhảy ra ngoài
anh nghe mùi da thịt mê say
ta tắm trong mồ hôi tình ngây ngất
em nhắm nghiền đôi mắt
anh như nín thở,
để môi mình đi khám phá thân em
hai tấm thân rũ mềm
chết rũ trong vô ngần hoang lạc
ôi ái ân
* căn phòng
đơn côi
bốn bức tường màu vôi xám ngoét
ý chí
tan biến
ta không còn nỗi hiếu chiến thuở xưa
mưa
có thể rơi xuống ngày và đêm liên tiếp
ta chẳng còn thấy luyến tiếc
vì ta đã quen chốn biệt
trong bốn bức tường do chính ta xây
để cô lập mình
với thế giới đã nhiều lần đạp ta gục ngã
ta biết rằng ta hèn hạ
không dám đương đầu thất bại trần ai
nhưng nếu ta chẳng còn tha thiết hôm nay
thì tại sao phải cần lo cho tương lai chưa tới?
mẹ kiếp cuộc đời...
* óc ta giờ trống rỗng
không luyến lưu, không ước mơ
tim ta giờ lạnh giá
không yêu thương, không oán hờn
những muộn phiền theo tháng ngày đã cũ
như vết chai dưới lòng bàn tay
không còn cảm giác
ta thoáng (chỉ thoáng thôi) ngơ ngác
không biết ta còn là chính ta
hay chỉ còn là thể xác
bỏ lạc mất linh hồn...
* bạn tôi mất năm hai mươi mốt tuổi
bức ảnh thờ qua năm tháng vẫn còn xanh
cao thiêng ơi, sao máu lạnh vô tình
nỡ đem mất đi bình minh còn non trẻ?
một bình minh của bạn tôi vừa hé
ánh sáng những kỷ niệm bạn bè
những năm học đó
những lần rong chơi
những lần tôi vấp ngã trong đời
bạn nhẫn nại theo kè tôi bước tiếp
những buổi chiều người ngoài đường nhộn nhịp
bạn im lặng đạp xe bên tôi
tim bạn như cũng đau nỗi thất tình tôi gánh
cao thiêng ơi, ký ức ấy còn xanh
sao máu lạnh vô tình
cướp mất bạn tôi, Hoàng Vinh vào chuyến xe oan nghiệt ấy?
cho tôi đến tận giờ đây,
chín năm rồi trong từng giấc mơ đêm
mới được gặp bạn tôi
theo tôi từng ngày lớn lên không còn là hai mươi mốt tuổi
để rồi lúc giựt mình
thấy lệ tuôn ngược vào tim như suối
khi phải chấp nhận
trong cuộc đời buồn nhiều, ít niềm vui
tôi không còn ai im lặng những giờ dài
đạp xe bên tôi trong những chiều nắng phai và ngoài đường người nhộn nhịp...
cao thiêng ơi, có cách nào đánh đổi ngàn mạng rẻ rúng như tôi để đổi lại một mạng bạn
tôi?
* anh người lữ khách ở sân ga
đợi chuyến tàu em đi qua, chuyến tàu hạnh phúc.
trong dòng người ngược xuôi chen chúc,
biết tàu em có chịu đón lữ khách anh?
ngọn đèn nhà ga tròng trành
soi bóng những linh hồn đang hối hả
ai dường như cũng mong đoàn tàu lạ
như chờ đợi một cơ duyên...
anh hai tay mang hành lý muộn phiền,
kiên nhẩn đợi đoàn tàu em ghé bến
cầm trên tay vé ghi bằng định mệnh,
anh mong mỏi được tàu em
trên những đoạn đường ray êm đềm
đưa anh đi hết khoãng đời còn lại.
đêm đã khuya, giờ khởi hành trể nải
trên sân ga trống trải chỉ còn anh
hụt đoàn tàu em, đã qua mất và rước người lữ hành nơi bến khác...
* người trong hồng trần đầu bạc bạc nghĩ suy
người trong yêu đương mắt mờ mờ sầu não
như chim non lạc vào mắt bão
cánh không đụng trời,
đầu đập vào vách đá
vỡ tan ra máu lệ hôi tanh.
trời phủ lên xác anh
đất đen của lụn bại
trên bia mộ ngày mai
còn khắc mờ hai chữ: bạc duyên...
* ai người hai mặt?
ai kẻ hai lòng?
ngày em đi lấy chồng
anh bơi trong hư không
của khói thuốc và men say rượu cạn.
nửa ly thở than,
nửa ly mừng em hạnh phúc
chữ tình đầy uẩn khúc
anh chưa hiểu nên gục mặt vào tay
ngày ấy lệ cũng làm say
chút hồn gầy lạnh lẽo.
cũng bởi anh nghèo
nên chữ tình không hơn được áo cơm.
* non cao khoát áo cây xanh
choàng khăn một dải quanh co con đường
tóc mây quyện với mù sương
trầm ngâm đứng ngắm bốn phương xa vời
ôi Bà Nà hùng vĩ kia ơi
ta lên ôm đỉnh thảnh thơi tâm hồn (viết trong chuyến về VN và đi du lịch Bà Nà)
* mưa xối xả lên nắp quan tài mõng
lỗ huyệt mênh mông nước với sình lầy
người phu mộ trùm tấm áo tơi
hì hụt tìm đường đặt quan tài xuống
một đám ma không có người đưa đón
tên ta ghi trên bia đá còn xanh
tình còn xanh
thất bại còn xanh
nợ ân nghĩa còn chồng chất
luyến tiếc còn chất chồng
chiều nay trời đất khóc ròng
đất đen ta đắp, hư không ta về
* cuộc đời khỉ gió
tình lúc có, lúc không
ta yêu thật lòng,
người ta đong tình yêu bằng tiền bạc
giận ta chửi tim mình dốt nát
để người ta lường gạt, bán mua
ngậm buồn như lát chanh chua
hồn tan hoang tựa kẻ thua bạc bài
ôi thôi khốn nạn thay
cũng sinh ra một kiếp trâu cày
bạn bè danh phận ta đây bọt bèo
ta nào ngại thân nghèo, kiếp mạc
chỉ buồn sao tình bạc như vôi
đêm ngày ôm cảnh phòng côi
vì luôn "xuống chó", "lên voi" chưa từng
* tôi ngữa lòng bàn tay
nhìn những đường ngang dọc
trăn trở tôi muốn đọc
xem đời ta nặng nhọc bao lâu
* hãy dìm ngập hồn ta trong ao bể ái ân
hãy yêu hết con tim không một phần giữ lại
hãy quấn lấy nhau trong đam mê cuồng dại
vì tình hôm nay chắc gì sẽ tồn tại ngày mai...
em có bao lời muốn nói yêu anh?
hãy trong đêm nay cho anh nghe tất cả
trong cõi đời tình đến, đi hối hả
câm nín làm gì mai xa lạ còn đâu?
đêm nay gối lệch, chăn nhàu
ngực kề sát ngực, môi rì sát môi
hai thân trần, tóc rối bời
hãy yêu cho hết kẻo đời đổi thay
* tôi như là gỗ đá ngàn năm
như thép lạnh căm, như đất đen cáu bẩn
không còn cảm xúc của thương và hận
tôi chọc cho mọi người tức giận
vì sự dửng dưng tôi đối với cuộc đời
bạn tôi chán tôi
Mom tôi trách tôi lạt lẻo hơn nước lã
và cả riêng tôi cũng ghét bỏ tự riêng tôi
khi tim tôi đã thành gỗ đá
thêm một thế giới hận tôi sẽ thay đổi được gì đây?
* hạt lạnh rơi mềm mi
hạt buồn rơi ướt tóc
mưa mùa đông đang khóc
giữa hồn tôi giá băng
* bên đồi cỏ dại, gió ban mai
một mái mộ bia lắp một ngày
chôn linh hồn tôi, người lãng tử
bỏ lại trần ai thân xác thô
tôi mang vòng hoa héo
thăm viếng mộ linh hồn
tiển đưa từng hoài bão
vào đất lạnh buồn tênh
những ước mơ quá cố
những đam mê hấp hối
những buồn vui
tôi đem chôn vùi
vào thâm sâu lòng tan nát
sao như trong ban mai của người đời sáng sủa,
tôi chỉ thấy tối đen của cỏi chết hồn tôi?
* anh ngồi nhặt những mãnh tình vỡ
xếp lại thành thơ
bài thơ tình nhớ...
trong vườn địa đàng ái ân
anh thả tim rong chơi thám hiểm
nên giờ này con tim
nhầy nhụa từng vết cắt
vỡ tan ra đẫm máu lệ nhòa
...hồn hoang
* ta không rõ mình đang tỉnh hay say
đang tự do hay đang bị tù đày
sợi lưới tình mênh mông thắt lại
trói ta vào u mê...
người nói yêu là đau khổ ê chề
là kim châm tái tê từng thớ thịt
mà ta, như người đui trong tối tăm mù mịt
như ruồi bu chết đầy nghịt nước đường...
những hoang tưởng cuồng điên
ta tưởng mình là lá cây hoa cỏ
hứng lệ tình sương rơi nhỏ
để trĩu lá cành âu lo
ta tôn thờ tình ái
dù muôn kiếp nhọc nhằn
thất tình tim giá băng
ôm hai bàn tay trắng
lại như con bạc trong cơn nghiện nặng
dốc hết tâm can chạy đuổi hồng nhan
ôm mơ ân ái thiên đàng
ngàn năm rũ kiếp trái ngang: đa tình
* ôi đam mê thuở nào
còn để lại dấu vết niềm đau
tôi như trái cây quá mùa chín
thối nát nhũn mềm
ôm đất trời ngày đêm gào thét
gọi ân tình một lần nữa về đi
tôi từ tan vỡ chia ly
vạch màn ngó lại những gì đã qua
ái ân trong mộng mù lòa
tình tan rữa nhụy hoa ong hững hờ
* tôi cào rách nát mắt môi
mà sao vẫn nhói tim côi: thất tình?
như kẻ ôm gông hình tù tội
bị xích xiềng vào chữ yêu đương
vàng tay khói thuốc bơ phờ
đắng môi men rượu xác xơ đêm tàn
nghe hoài vọng hoang mang, lo lắng
hồn đay nghiến những đêm thức trắng
gặm nhắm lòng tin cuộc sống
tôi như tật nguyền tương lai
hốc mắt sâu thêm qua mỗi một ngày
để chứa đầy ưu tư
về những gì mình đã có
về những gì mình đã mất
về em - không còn bóng hình rõ rệt
chỉ ký ức nụ hôn ngọt trên môi
và những xương tay xiết rì nhau tê điếng
tôi như con chiên
quì trên thánh đường của ái thần Cupid
vẫn coi thường những thất tình bi kịch
vẫn đang cầu xin
được thêm một lần rơi vào bẫy yêu đương
như con thiêu thân
nhắm mắt lao vào ngọn đèn chết chóc
bởi bản chất tôi
chỉ giản đơn một tên ngốc đa tình...
nhân gian ơi, mỹ nhân ơi
ai là người kế tiếp
để dại cuồng tôi yêu?
* ta già quá
ba mươi tuổi rồi
thân xác mệt mỏi
tinh thần mệt mỏi
ta già quá
đã hơn nửa cuộc đời
(bởi đời ta chắc chỉ bốn, năm mươi?)
ta già quá
hiểu quá rõ lòng người
chán chê thị phi
tởm kinh lừa lọc
ta già quá
thân xác như ngôi nhà bỏ hoang
cho vi khuẩn vào đục khoét
mỗi một ngày thêm
là mỗi một bệnh thêm
ta già quá
vâng, và vẫn chỉ một mình
hiểu rõ chữ tình
vâng, và vẫn bị bỏ rơi
ta già quá
thơ không còn hồn
mắt không còn sáng
mà vẩn đục ưu tư
niềm tin mòn cạn
tay run, nhăn trán
tử thần ơi, địa ngục ta về
* đông trước em lấy chồng
anh say gục trong căn phòng tăm tối
nghe chữ tình mà như muốn ói
khi lòng người thay đổi thật quá nhanh
em đã giúp cho anh
đạp thêm một chân khi anh đang gần như vấp ngả
khi anh đang cần
một tình yêu để làm mục đích vượt lên...
lại một mùa đông đến
trong lãng quên, anh tồn tại, bằng một lời hứa
gom nhặt hình ảnh xưa
mơ những giấc mơ mừng em hạnh phúc
* tôi đi trên mõng manh
của mơ ước nứt rạn
tôi đuổi theo vô hạn
của thành công xa vời
xa như đường chân trời
càng đi càng dời lui
tôi mệt nhoài khát đói
gục giữa sa mạc hoang
bầy kên kên
nhẫn nại đứng chờ
cái giờ tôi trút hơi thở cuối
không còn theo đuổi
kiếp nhân sinh
* căn phòng nhỏ trống trải
giường, nệm, gối lạnh tanh
lẻ loi tôi nằm
co ro ngủ đã bao đông rồi nhỉ?
quên mất mùi ái ân
không còn ngực cuối vòng tay ôm riết
mộng nghê thường dường như trốn biệt
để tôi trở trăn
đơn độc ngủ thêm một mùa rét mướt
* cuối tia nhìn của anh
đâu rồi ai e lệ?
đâu rồi ai rè rụt liếc ngược về?
bao lần giữa đám đông
nhìn những người xa lạ
sao anh luôn ngờ tưởng một dáng quen?
bàn tay dang ra
không còn ai nắm lấy
như những lần em dạo bước bên tôi
nụ cười anh giờ đã mất rồi
bởi biết cười cho ai vui đây chứ?
bao nhiêu mạch linh hồn anh
dại dột đưa em cất giữ
giờ bơ phờ trong ảo giác thật và hư...
* ta không có ý chí
nên thành kẻ bất tài
bỏ rơi bao mộng tưởng
nên giờ tay vẫn là trắng tay
thành công hỏi làm sao đến được
cho yếu hèn, bạc nhược, u mê?
muốn cây thì phải vào rừng
muốn ăn ngon bữa phải bưng chảo, nồi
chỉ có ta
sau mỗi lần vấp ngả
không muốn gượng đứng lên
nên cứ nhìn thiên hạ bước về phía trước
còn mình nằm lê lết phía sau
làm người không dám ngẩng cao
thì muôn kiếp vẫn đáy ao bùn, sình
* thò tay vào lòng ngực
móc ngược trái tim ra
vứt vào xọt rác
bởi trên đời gần như ai cũng ác
tôi chắc gì cần lương tâm
để đối phó, mưu sinh?
* tôi nằm lạnh lẽo
đất đen, cỏ xanh, mộ đá trắng
nghĩa trang buồn
dế rên,
quạ đen chỏ mồm từ cành cây khô chửi rủa
nhang đèn hắt hiu
dải lân tinh từ những nấm mồ quanh bốc lên uốn éo
thân xác tôi mang đầy vết sẹo
bầy chuột gặm thành trắng xóa cốt xương
nhe răng cười hoang đường thế sự
thối tha...
* cỏ cây héo, vạt nắng hồng cũng tắt
tòa lâu đài trầm mặc đứng suy tư
để xa xưa cùng hiện tại giã từ
màu kĩ niệm choàng hư không đi tới
vạt nắng xưa thay bằng màu gió mới
người thu xưa có trở lại bao giờ?
để bài thơ không còn vần, còn điệu
ai trong chiều còn hát khúc ái ân?
người bây giờ như vạt nắng trắng ngần
vạt nắng cũ trong những bài thơ cũ
hoa trên tóc, hoa xinh như cười nụ
hẹn xong về còn nhớ đủ năm canh
trời cuối tuần giờ chỉ có mỗi anh
lái rong ruỗi theo những dòng xe nhạt
nghe như trong hư ảo lời ai hát
lời yêu thương cánh vạc dáng người xưa... (ngày 27/12/03)
* chiều buồn vườn em khóc
anh đi hái lệ rơi
như nắng màu huyền thoại
hòa dáng em vào trời
khăn tay ai rón rén
nhét vội vào tay ai?
ai thẹn thùng e lệ?
không dám nhìn mặt ai?
anh hái đầy lệ em
hái luôn cả tình nồng
hòa với trăng với gió
làm thành rượu uyên ương.
lối nắng xưa còn đâu
anh gặp em chiều nọ
tìm hoài nhưng chẳng có
vẽ thẹn thùng vườn xưa (ngày 28/12/03)
* ai cho tôi mượn gió
nhắn đến em lời hò hẹn yêu thương.
ai cho tôi mượn trời
dùng mây viết thơ ái tình em đọc.
ai cho tôi mượn đêm dài trằn trọc
được nhớ em, được đau khổ vì em.
tình đẹp không chỉ tính lúc êm đềm
mà thổn thức cũng làm thành kĩ niệm (ngày 28/12/03)
* em về xếp lại áo ái ân
để một ngày mai bước theo chồng
vu qui sao áo hồng như lệ
chảy lê thê sau gót sang ngang?
tiềm thức rót cho đầy ly tiệc
uống cạn đi, cạn hết tình xưa
anh không dám đến tiễn đưa
nuốt buồn đứng đẫm ướt mưa lạnh lòng
bây giờ em bước theo chồng
đường vui trước mắt rộng mênh mông
áo xưa nhàu nát vùi đáy tủ
em vùi tình cũ với hư không (ngày 28/12/03)
* anh khoác áo trắng bạc
ngồi nhớ em mùa đông
vì anh để sáo sang sông
nên giờ lạnh lẽo phòng không một mình...
cây khóc tràn lệ lá
gió ca bài than thân
gió xưa thổi trắng ngần
ngấn cổ em dìu dịu
...mới một mùa rét thôi
đông nay dường như lạnh hơn rồi
em gối tay chồng êm ấm
anh nằm co lạnh - lẽ loi
...lồng bể gẩy, sáo sang sông
thư xưa em muốn giấu chồng - đốt đi (ngày 31/12/03)
* tay che cho trời tối
cúi đầu cho câu nói thoáng qua đi
lời xưa ai ngỏ làm chi?
tình xưa ai nhớ làm gì?
áo mõng có che đầu cũng ướt
chỉ lòng thương hại, được gì đâu
tay xưa tôi vẫn che đầu
nhớ câu hứa cũ mà sầu lòng côi
có phải trời sinh ta lứa đôi
rồi chia ra mỗi người một ngã?
để cho lệ rơi mòn đá
mòn đi tên khắc ngày nao
giờ anh ôm tình xanh xao
ru ngủ con tim ốm đói
chiều đen, em có thường tự hỏi
sẽ có bao giờ nuối tiếc không? (ngày 31/12/03)
* trách hạt cát nào, bay vào đôi mắt
để em rơi lệ buổi chia tay
trách cơn gió nào, thổi vào lòng ngực
cho anh se lạnh trái tim sầu
không phải là tình đầu
sao vẫn là tan vỡ
tim anh lạnh và lệ em nức nở
buồn hoàng hôn trời dấu mặt vào mây
(...hay trời cũng khóc?)
...em ngồi bên cạnh anh
cách chưa tới một vòng tay với
mà mênh mông lòng khác biệt lòng.
em không thể đợi anh xây sự nghiệp
bởi vì thời gian cứ liên tiếp trôi qua
nên đêm nay trong tiếng ngẹn ngào òa
em đã nói lời từ hôn vội vã
...em lên xe hoa đi
đêm lạnh đóng băng khói thuốc
anh ngồi bên ánh đèn vàng vọt
bên vòng tay không còn hơi ấm của bờ vai
...rượu vu qui em say, rượu thiên sầu anh cay
trời trong và mà mượt, sao cát dồn mắt ai? (ngày 1/01/03)
* mai sau em con bế, con bồng
có hát ru bằng nhạc tình ngày cũ?
hai chúng mình hát theo
trong những buổi hẹn đầu
bài tình ca ngợi ca màu hạnh phúc
nhưng tình mình chết iểu
chưa trưởng thành đã đau ốm qua đời
lời ca buồn, buồn hơn cả lệ rơi
đâm rách nát tim anh đêm từ tạ
câu ca cũ sao nghe giờ xa lạ
em ru con em hay ru ngủ tình xưa? (ngày 1/01/03)
* còn buồn chi em
chồng con bên cạnh đó
em đừng bao giờ nhớ
mối tình ta đã iểu mệnh qua đời
em đã được thảnh thơi
no hạnh phúc và đầy cơm áo
anh muốn làm người khách sáo
luôn cầu hạnh phúc cho em
cho em đầy thêm những êm đềm
cho em đầy những ngày không lo lắng
còn nỗi nhớ, anh đem phơi trong nắng
cho khô tàn mất đi
xin em đang có được gì
thì hãy lo mà nắm giữ (ngày 1/02/04)
* tờ giấy trắng vẽ những hoài vọng cũ
sao bây giờ nhện phủ buồn tênh?
tôi để chí tôi rơi vào giấc ngủ
quên bon chen, lập mộng lớn với người
làm con ốc tôi biếng lười trong vỏ
bỏ qua giấc mơ xưa
tôi đã từng mong mõi
làm một kẻ anh hùng
trong màng nhện rối tung
hư hao đi bản ngả
giờ trên xứ lạ
vẫn kiếp ngựa trâu rơm rạ mỗi ngày (ngày 1/02/04)
* tình mới đẻ còn xanh xao, ốm yếu
ta nuôi tình bằng vú sữa yêu đương
ta chăm nom bằng dấu ái nghê thường
cho bụ bẫm trong tim mình đầy tháng
ta nuôi tình lớn, dạy cho tình mù quáng
không biết đong đo, lường đếm lòng người
để tình bây giờ lâm bệnh tật chết tươi
chôn thân xác nơi gò đồi sỏi đá
đêm đêm hồn còn về quanh gối lạ
bịn rịn mơ, bịn rịn nhớ, khói hương thờ (ngày 1/02/04)
* tôi gánh số phận đi hoang
một đầu sự nghiệp trống rỗng
một đầu ân tình rách toang
ba mươi năm mùa bệnh
cây xanh xao rừng ngàn
gánh nợ trần tôi bán
tìm chưa thấy người mua
trời buồn tôi khoác giao mùa
lưng còng vì nặng nợ chưa trả đời (ngày 1/02/04)
* lạnh mùa đông cây khô rụng lá
tôi bơ phờ khói thuốc trắng bên sân
những mảnh đời theo khói rã từng phần
tan biến mất vào hư không buồn bã
những tình ý của mùa hè óng ã
nắng chan hòa trên vạt áo người yêu
cây buổi chiều hát tiếng chim rộn rã
tôi buổi chiều say ánh mắt thu liêu
tôi quên đếm những mùa sang
giựt mình biết tôi không còn trẻ nữa
như cây xưa tôi khô cành rụng lá
khói thuốc quyện khói chiều hanh
buồn khôn xiết...
đời dài biết bao năm
tình làm sao bền kịp? (ngày 1/02/04)
* đời bạt tai
đánh tôi tỉnh
người bây giờ
tôi biết tin ai?
lễ nghĩa cho nhau đếm được bao ngày?
nhân ái với nhau chừng nào mới thật?
tôi đã từng như con lật đật
bị cuộc đời đạp ngã tới, ngã lui
yêu bao lần nhưng quên mất hết mùi
giờ tim lạnh như sắt
mắt sầu như bóng đêm
lạc lõng triền miên
đợi một người quen mà xa lạ
đời bạt tai
đánh tôi tỉnh bao lần?... (ngày 2/02/04)
* trang sách tình
pho huyền thoại
thuở chúng mình, em - công chúa ngủ mê
anh thấy tim mình dại tê
em cứ vô tình quay gót
tình như mật hoa chín ngọt
quyến rũ tim ong dại khờ
lâu đài tình mình như mơ
nắng đầy tràn song cửa
anh từ phương xa tới
đặt môi mình đánh thức em mê
tình yêu tìm về
đầy tràn huyền thoại
cổ tích anh và cổ tích em (ngày 2/02/04)
* chiều sơn trời màu nhớ
ai thẩn thờ tựa cửa ngóng chờ ai?
gió thì thầm bên tai
lời an ủi dịu dàng
tình yêu là thế
phải biết đợi chờ...
chiều nay sơn trời màu bơ vơ
ai sập cửa gục đầu bên tay khóc
gió rít ngang song bài ca đơn độc
trong kiếp yêu đương
biết mấy đoạn trường
bao người giữ được thề xưa? (ngày 23/03/04)
* ngày em sinh ra đời
trời cho mượn nắng
pha vào tóc em
vạt óng ánh mà mượt
trời cho mượn ao thu sâu lắng
giấu muôn trùng vào đôi mắt em xinh
anh chết đuối ngàn vạn lần trong ấy
mà vẫn chưa bao giờ hiểu được tại vì sao...
bao nhiêu là cao ngạo lẫn thanh tao
trời cho hết em giấu vào răng khểnh
có phải anh chỉ vì lơ đểnh
nên để hồn lạc sau khóe môi cong?
nên để tim cuồng dại chạy quay vòng
yêu phẩm vật cao xanh tạo lập? (ngày 23/03/04)
* ai khóc ra dòng sông
chảy vòng những cuộc đời ái ố?
ai đổ mồ hôi
thành biển mặn ngàn trùng?
sống làm người đau khổ quá mông lung
cứ lầm lỗi những lỗi lầm đã cũ
cả ngàn lần biết rằng mình mẫm mụ
trao linh hồn đi, không níu giữ nửa phần
vậy mà chưa một lúc phân vân
khi tình nguyện trao đi thêm lần nữa.
ai buồn lệ thành mưa
gội lên tình đen đúa?
những kẻ mọn hèn muôn đời muôn thủa
sinh ra, chết đi
làm người tình si
máu đau đớn còn nhiều hơn biển
triền miên... (ngày 23/03/04)
* em áo cài hoa bước với chồng
pháo hồng tươi tắn vổ tay reo
rượu mừng lai láng cười muôn nụ
em bên chồng khiêu vũ: vu qui...
bên ngoài anh đứng, bước không đi
ngàn cân buồn sầu treo chân nặng
không cắn môi mà sao vẫn mặn
giọt gì trào đau biết mấy ai hay?
em với chồng em tay nắm bàn tay
mắt rực sáng đèn máy hình, nến tiệc
hồn anh rụng lệ biếc
cháy tòa nhà đam mê
rượu mình anh uống ê chề
người vu qui, kẻ đường về ngẫn ngơ...
đêm động phòng em... anh chăn gối thẫn thờ
quơ vòng tay chật, môi khờ men cay (ngày 23/03/04)
* ai hóa thân
làm cát bụi
tình trần trụi
đời si sân?
sống một kiếp nếm khổ bao lần
đếm nếp nhăn trên trán
đếm vệt chai trên tay
cộng trừ thành cay đắng
cùng những giọt mồ hôi mặn
kiếp làm tôi, làm mọi nuôi thân
mai sau rũ bỏ hồng trần
bàn tay vẫn trắng, nợ nần vẫn vương... (ngày 23/03/04)
* ôm mặt khóc
giữa mùa xuân
cây rớm máu hoa rực đỏ
vết nắng chém vào thân
bóng chảy dài thành lệ
chim muông líu lo bài văn tế...
ai chết thế?
sao trên quan tài bức ảnh tựa hình ta? (ngày 23/03/04)
* em mặc áo hồng
mùa xuân trẩy hội
tay tôi cầm cành lộc biếc
ngước mãi nhìn em quên đi
lộc biếc hái từ cành cây si
lá tươi màu yêu rực rỡ
áo em hòa trong chiều, nắng nở
trên tóc em: hoa xinh
hương trầm thành kính
rón rén bên em nguyện cầu
anh khẩn trời phật
thực thi những lời em cầu xin
quen em mùa thu
yêu em xuân thắm
dù đông tàn hay hạ ấm
không héo úa lộc tình anh
...mùa xuân trẩy hội
áo hồng anh theo
hương tình tràn trong nắng chói
màu tình ngập áng mây treo
* anh tưởng mình là ngư dân
thả lưới bắt tình trôi dạt
tưởng mình là thần cờ bạc
đỏ đen cá cược công danh
giờ tay trắng đã đành
tình cũng quên mùi say đắm.
anh cứ tưởng người yêu nhau vạn dặm
sẽ tìm về ở cạnh nhau.
vậy mà sao
anh yêu em ngần đó,
đã buông lời ý ngỏ
em vẫn lạnh lùng khăn áo chia tay?
* em có còn má phúng hồng năm ấy
tan trường về hây trong nắng Sài Gòn?
tôi đạp xe muôn dặm đường run rẩy
không dám tỏ lời, lòng tôi héo hon
em có còn đầy ước mơ lý tưởng
thổi vào tôi ngọn gió yêu đời
trong thế thời người ta gạt lừa nhau
em có giữ được màu trong trắng ấy?
tình em xưa trắng như màu giấy
tôi nâng niu mực tím viết tình thơ
tôi yêu em còn hơn cả tôn thờ
em có giữ chút say gì tình cũ?
chiều xuân nay nắng trên cây muôn nụ
tôi nhìn qua song nhớ má hồng xưa
nhớ một lần người tôi đẫm nước mưa
vì cố vươn lên che cho em khỏi ướt
em có còn là em của thuở trước
ngoái đuôi gà cho tôi được làm thơ
hay bây giờ đời đã nhuộm bơ phờ
trên vầng trán lo toan, chụp giựt?
trong tim anh em vẫn là thứ nhất
vẫn xinh hơn hoa, vẫn say đắm hồn ta
vẫn sẽ như ký ức đẹp lụa là
tôi có thể lấy bó băng trầy trụa
mà đời gây ra
khi tôi không còn em bên cạnh nữa
khi tình thơ chỉ còn mơ chan chứa
môi son xưa, răng khểnh cũ
ôi ái tình phù du
* thổi lửa lò rèn
luyện tim thành thép
để mũi tên ái thần
không xuyên qua cửa khép chạm hồn băng
* vỡ ly, cạn rượu, say rồi
sao nhung nhớ vẫn chưa thôi cấu cào?
* tường nghiêng nghiêng, đất nghiêng nghiêng
tôi chỉ say hay đã cuồng điên?
mắt quầng đỏ, tóc rối bù
tôi chỉ xỉn hay đã thành ác quỉ?
đặt những xác người vào lò nướng vĩ
tôi nhe răng cười lạnh tanh
cắn thịt xương tươi máu đỏ lợm môi bầm
móc những trái tim ra
soi tận mặt
xem có bao giờ sót lại chút lương tri
trong loài người thô bỉ
* ôi tháng ngày côi, ngóng đợi tình
thời gian như đông đặc, lặng thinh
tôi bơ vơ như trẻ lạc
cứ mãi nhìn kim đồng hồ
cắt thời gian thành muôn ngàn vết mỏng
cứa vào hồn tôi
những kí ức buồn
và ngày tình đến rực như son
cho bỏ đêm côi đợi mỏi mòn
tôi vui như trẻ nhỏ
được món quà xinh xinh
say với đắm trong rượu tình chếch choáng
ôi những khắc hẹn hò
ôi những giờ hoan lạc
ai biến tôi thành kẻ tội đồ ngơ ngác
tự trầm mình trong bể khổ mênh mông
tự chuốc đắng cay vào hòa với máu lòng
ai biến tôi thành phá sản
tôi mơ tìm về thời gian
tìm ghép muôn vàn vết mỏng
trong mớ hỗn độn kí ức tôi gãy gọng
làm sao ghép được ngày yêu
làm sao gắn thành đêm nhớ
nên bên ly rượu hôm nay
tôi đập vỡ khối thời gian ấy
uống cho say
cho máu lòng không còn đắng cay
cho tim đã đớn đau nhường ấy
biến thành gỗ đá
vô tâm
* ai chiều nay ra vườn hoa vạn ức
tưới nụ tầm khổ ải nhánh tai ương
cây tình yêu trổ trái giữa đau thương
mầm hạnh phúc xé đất buồn tẻ lá
ai chiều nay khóc trên từng trái quả
rễ đơn côi cắm ngập hồn xanh
khi dây tầm em bám víu bụi tầm anh
rào hoài bão trong vườn vạn ức
suối lệ em tưới vườn anh, nắng tức
hoa vỡ nụ cười
buồn hơn lệ
vườn ai chiều tái tê
tai ương nay mọc đầy lối nghĩ
ai bằng lời hoa mỹ
chặt héo úa tình yêu?
* ôi buổi hoàng hôn của tình ta
ngày hôm ấy mặt trời em khuất xa
nhuộm tím thế gian màu thương nhớ
anh như kẻ bần cùng vỡ nợ
nhìn cánh chim bay về tổ
nghĩ đến em về nhà chồng
đêm xuống lạnh mênh mông
một vì sao anh cô độc
đêm xuống nghe côn trùng than khóc
anh thức đầy ưu tư
đợi hoài ban mai không trở lại
tình ta như ngày tàn
kỷ niệm như hoàng hôn buồn ảo nảo...
anh chưa kịp nói chia tay
em đã buông chèo, đổi lái
tím tình, tím mộng, tím tương lai...
* em trong ký ức anh
vẫn cô gái xuân thì
hoa mai cài mái tóc
anh khù khờ trồng một gốc cây si
tiềm thức anh bề bộn
ngổn ngang quá khứ, tuơng lai
anh chăm chỉ miệt mài
ráng dọn dẹp tình đã cũ
anh muốn hồn anh đây buông rũ
những bóng dáng em trong tim
để mùa xuân mới đến khỏi đi tìm
nụ mai nào cài mái tóc...
* sợi buồn ơi
hôm nay ngồi se dài vô tận
cứa hồn tôi chảy máu bơ vơ...
trong đáy mắt tôi
buồn tràn ngập thẫn thờ
buồn làm mặn bờ mi
buồn làm nặng chân đi
bước chân đi trên đường đời hụt hẫng
tôi kéo mãi sợi tình buồn vô tận
trói tôi hoài trong u mê
trói tôi trong thất bại ê chề
tôi như cậy trụi rễ
chết mòn theo thời gian
xác nằm dài ngút ngàn
như sợi buồn bạc mạng
* em trắng áo hoa
vu qui đầy tiếng cười
và những lời chúc tụng
anh trắng áo tang
đưa tiễn cuộc tình tàn
rượu bia chảy tràn
lòng anh nứt rạn
càng uống say càng tỉnh ra thêm
xác pháo đỏ nhà ai rực rỡ
trong tiệc vui em có thấy xác anh phơi?
* ngày yêu em anh đi chân đất
giẫm lên những mảnh vỡ thủy tinh
trên đường tình mê nhìn hoa ngập lối.
như vị đắng trong ly cà phê ngon
cuộc tình ta buồn mà say đắm
anh tưởng đường tình mình dài vạn dặm
sẽ cùng em đi đến tận cuối đời
nên quên mất máu nơi bàn chân chảy
chỉ biết môi hôn ngọt lịm
nào hay mảnh vỡ rớt vào tim
tỉnh ra thân xác đã yếu mềm
không thể với tay, tình chạy mất
dưới bàn chân đất lệ rơi
tim đạp lên mảnh vỡ tình
vấy máu
sầu vạn kiếp, thiên thu
tình yêu trong thiên đường mù
em trốn anh tìm nào có thấy
* tôi mở mắt lớn
thất bại đầy xung quanh
tình người lạnh tanh
dối lừa nhau mà sống
tôi mở mắt lớn
nhìn thế gian hủy thiêu cái đẹp
nhìn loài người đem khuôn phép vứt đi
cân đo nhau từng tí gạo, tí tiền
niềm tin hỗn độn...
mắt tôi nhìn những người hèn yếu thế
bị đạp sâu trong túng thiếu, cô đơn
mắt tôi nhìn những kẻ quyền lực hơn
coi trời không bằng đáy chén
tôi chứng kiến bao ái tình thai nghén
rồi chết đi, hứa hẹn giữ làm chi
tình bây giờ lãng mạn có được gì
khi bụng đói, áo sờn vai, chân đất?
mắt ươn ướt, tim tôi đau như cắt
còn đâu thế giới tôi yêu?
còn đâu loài người tôi mến?
đêm tôi mơ quan tài và ngọn nến
cho tôi chết đi
nghìn thu nhắm mắt lại rồi
để không còn thấy bại tồi nhân gian
* tình nguyên thủy trong như giòng suối nhỏ
chảy rì rào giữa cây cỏ hồn nhiên
chảy bâng quơ giữa cảnh đẹp êm đềm
mang theo khúc ca vui về cuộc sống
tình nguyên thủy ấm như con lửa nóng
sưởi tim côi, đuổi giá buốt mùa đông
rực cháy lên tô đêm tối màu hồng
mang hy vọng đốt tràn ý chí
tình nguyên thủy anh trao em thuở ấy
với suối trong, với lửa nóng trần gian
với hoa tươi cùng bướm lượn đỏ vàng
như sính lễ làm quà dâng tình ái
tình nguyên thủy trái cấm anh vừa hái
chịu tội tình chỉ để được yêu em
chịu khổ sai đổi vài phút say mèm
men ân ái, men ái ân giọt đặc
tình nguyên thủy như bức hình thủy mặc
vẽ uyên ương với những nét cọ mềm
vẽ thiên đường với lấp lánh sao đêm
vẽ trời đất thanh bình cùng sông núi
tình nguyên thủy, còn trong như con suối
hay đục mất rồi khi theo đuổi miếng cơm?
khi lao đao danh vọng sớm lụi tàn
lửa nguyên thủy tắt dần trong giá lạnh
anh cố nhớ bức tranh tình đẹp cũ
để tạo lòng tin vào cuộc sống quanh mình
để hiểu rằng trong ảo vọng nhân sinh
vẫn còn có ái tình rất đẹp...
* những trang thư tím ngày xưa
úa vàng theo ngày theo tháng
chiều nay nhìn bong bóng mưa
anh nhớ tình xưa vô hạn...
em kề nép sau lưng anh
anh để cho mưa quất lạnh vào da thịt
vươn mình lên
muốn che chắn cho em...
giọt mưa xưa giờ thành giọt lệ
nhỏ đơn côi làm giấy mực phai đi
bàn tay xưa anh mong muốn nắm ghì
giờ mang nhẫn của người xa lạ đó
trang thư xưa lấp hồn anh với gió
lạnh đìu hiu, lạnh tê tái tận cùng
mực tím buồn, nhiều hơn cả mông lung
...
tình xưa héo úa tàn
như giấy vàng thư cũ
* tay không muốn cất lên
mắt không còn muốn mở
tôi mệt đờ
đời cơm áo
óc không còn tỉnh táo
thơ yêu đương trốn chạy, hư hao
hồn tôi u ám, xanh xao
đam mê khô hạn
xung quanh tôi bao nhiêu người là bạn?
bao nhiêu người đáng để tôi tin?
bao nhiêu người còn giữ được tâm linh
sống trung thực, quên mình cho thế giới?
tôi mệt mỏi cánh tay không muốn với
không muốn bơi trong danh vọng hư vô
không muốn trao tim một cách hàm hồ
để cho người đạp vỡ
tai tôi chừng như không muốn nghe
những lời thị phi, ganh ghét
miệng tôi không muốn đặc nghẹt
lời hứa dối lừa
tôi chưa được rũ bỏ trần gian
nên vẫn vác cơ hàn mà sống
vẫn là kẻ tội đồ xiềng trong mộng
xiềng ước mơ, xiềng tình cảm muôn năm
...
dòng thơ tanh, nét chữ máu bầm
tôi lẩm nhẩm đọc bài tế sống
* đâu phải là tôi còn ảo mộng
bám víu vào quá khứ xa xôi
không muốn xới đất lòng ra rộng
cho yêu đương mới đâm chồi
tôi cũng là người sợ đơn côi
lắm đam mê và rung động, bồi hồi
cũng muốn một bàn tay để nắm
thèm nụ hôn hơi nóng chạm bờ môi
chỉ bởi chữ tình lắm nhiêu khê
bao lần yêu là đau khổ vạn bề
trao tất cả mà lấy về được mấy
biết bao lần đưa sáo ấy sang sông
sáo sang sông,
sáo xổ lồng
nhân tình cũ lấy chồng, phòng tôi vẫn lạnh không
nên giờ lòng tin đã cạn
tôi giấu mình vào vỏ ốc hồn côi
sợ yêu thêm người lại chuốc khổ cho tôi.
vì tim chưa trở thành sắt đá
sợ người ta lại đập vỡ ra.
vì bao lần gai tình xướt máu da
nên tránh né vườn hoa tình đa cảm...
hỏi thế gian, mỹ nhân nào đồng cảm
chia với tôi thanh đạm rượu tình đôi?
* thân con gái mười hai bến nước
mừng cho người tìm được bến nước trong
những yêu xưa tôi trân trọng trong lòng
-"đa tình tự cổ nan di hận".
như ong bướm thẫn thờ hoa với mộng
mật ngọt đời tôi sống chỉ vì yêu
ái tình vui hay thất bại tình nhiều
vẫn tôn thờ tình vĩnh viễn
như dòng sông luôn đổ dồn về biễn
trái tim tôi theo quyện với đa đoan
lấy thương yêu làm lẽ sống còn
bám víu
vì đời dài được bao nhiêu
vì ngày vui chừng được mấy
có đam mê tại sao không níu lấy
để điểm tô kiếp nhân sinh
để hâm nóng ý chí sống của mình
bằng lửa yêu sáng rực...
mừng cho người không ghé vào bến đục
hạnh phúc tìm ra, tôi chúc người vui
vì tim mình có lý lẽ hẳn hoi:
sống vì người mình yêu mến!
cho dù lệ tim tôi chảy dài như sáp nến
thì đóm sáng lòng mong soi bến người neo
* anh ôm mơ mộng làm chi
trong em đã hết những gì vấn vương
xin anh tỉnh giấc nghê thường
ráng ôm hiện thực mà bươn chải đời
thế gian đâu chỉ hai người?
tình yêu nào có tính lời lỗ đâu?
em về bên ấy làm dâu
từ nay quên hết tình đầu, tình sau
anh còn không tỉnh mau mau
cái già nó đến lúc nào không hay...
* anh muốn điều bị cho là không tưởng:
trên nhánh đau thương hái trái tình
vì lòng tin kỳ tích của con tim
không muốn sống bằng niềm vui vay mượn
mặc ai xem thường anh sống trên mây
dệt mộng mơ rằng sẽ có một ngày
lương tri con người thức dậy
vòng tay con người mở ra
đối đãi nhau bằng lòng nhân ái
anh hoang đường nghĩ rằng tình kết trái
giữa khô cằn của sa mạc ghét ghanh
em hãy cùng anh vun xới nụ mầm xanh
tạo gốc rễ cho tranh thiên đường đó
lầu thành cao xây từ viên đá nhỏ
khi hai linh hồn cùng ngó
về cùng một hướng đi
thì mộng mơ kia dù hoang tưởng cỡ gì
biết đâu cũng sẽ thành sự thật...
* hỡi những ai có hạnh phúc dư
cho tôi xin về xài tạm bợ
như kẻ mua hàng ế thừa ở chợ
ráng vớt vát một bữa cơm
hỡi ai có tình duyên không dùng đến
cho tôi xin như rác rến cất lượm về
như người ăn mày kéo bước chân lê
trân trọng những gì bị cho là cặn bã
tôi tìm kiếm kim cương trong xác rã
kiếm nước trong trong biển đục ngưng dòng
kiếm thật lòng giữa dối trá hư không
moi vui sướng trong hồng trần khổ ải
ai bỏ mứa tiệc tùng thừa thãi
tôi xin về rượu cạn nửa ly
xin tiếng cười nửa miệng
câu nói nửa vời
thành công, thất bại tại trời
ai dư danh vọng, tôi thời đói xin
* ai cởi áo phong sương
về cây đa bến cũ
trên mình đầy vết thương
chiến trường cuộc sống...
nửa đời đi tung hoành
ôm chí thành người trai
thành một đấng anh tài
góp sức xây thời cuộc
giờ áo tơi rách mướt
tay trầy trượt trống không
mang ngàn vết thương lòng
về cây đa bến cũ
gục đầu bên gốc rũ
chết xanh hồn liêu trai
trong hốc mắt vẫn đầy
hoài bão chưa thực hiện
đêm nay đất trời giông bão chuyển
bỏ gánh nợ trần, tang tiễn viễn khách đi...
* trong thơ tôi a vần với á
nghiệp dư nên viết bậy bạ vậy thôi
chẳng cần ngôn từ phải đúng cặp, đúng đôi
chẳng cần câu chữ phải cùng thanh, cùng kiểu
tôi chỉ cần thơ tôi đừng đơn điệu
bởi trong đời sống hẩm hiu
nếu để tâm hồn ta thiếu
chút cảm xúc thật
chút lãng mạn chân
thì dù vàng bạc vô ngần
cũng chẳng có một lần hạnh phúc
* hãy để vần, để điệu tự tuôn ra
thì tự nhiên bạn sẽ biết được là
mình cũng có một tâm hồn rung động
thơ luật thì rất rộng
nếu bạn vì phải theo
mà làm hồn thơ phải trơ trẽn, hèn nghèo
thì viết làm gì vô ích
hãy giữ cho dòng thơ không lố bịch
giữ cho từng chữ, câu xúc tích
mời thơ đi với bạn
đừng chạy bám theo thơ
đừng vì gượng ép, cứng đơ
làm cho xa lạ
làm mất mộng mơ
làm mờ rung cảm...
* có những khúc mắc chẳng thể nào lý giải
bởi làm con người đâu phải dể dàng đâu
không chỉ biết cày rồi ăn, ngủ như trâu
chẳng vướng víu, nghĩ suy này nọ
làm con người bao nhiêu hoàn cảnh khó
ta phải đắn đo cân nhắc thiệt hơn
bởi con người đầy yêu thương, dỗi hờn
những phút sướng vui, những giờ buồn bã
ai cũng tưởng nếu mình làm vất vả
kiếm đồng tiền là hạnh phúc vào theo
ai cũng sợ mình sẽ đói sẽ nghèo
nên nhắm mắt theo đòi danh với lợi
làm con người khúc mắc là vời vợi
biết bao giờ ta mới trả lời xong?
* mặc cho tôi mỏi mắt tìm
nàng thơ như đã ngủ yên trong hồn
câu chữ ghi ra chẳng còn vần điệu
trao truốt cho nhiều lời vẫn còn thô
nặng đầu suy nghĩ mơ hồ
miếng cơm, manh áo làm mờ con tim
nên lời thơ tối như bóng đêm
mập mờ những rung động
tôi cố tìm nàng thơ về sưởi nóng
cảm xúc nhân sinh
để tôi làm thơ ca ngợi ái tình
ca ngợi bình minh đời rạng rỡ
nhân gian có ai gặp nàng thơ
nhắn đem về giùm tôi mơ với mộng
* tôi có bao giờ mong nhận lại
những gì mình cho đi?
chỉ mong rằng người nhớ mãi
và gìn giữ kĩ trong lòng
vì một kiếp người mọi thứ hóa hư không
chết đi cũng vẫn hai bàn tay trắng
nên tôi cần gì phải đặt nặng
cho - nhận, thắng - thua???
* ai mưu sát nàng thơ trong tôi
cắt đầu lìa khỏi cổ
máu lênh láng đổ,
chết thảm thê
cảm giác giờ khô khan, vần điệu chẳng trở về
cắn bút mãi, giấy u mê vẫn trắng
* vườn xuân cây tình ai nãy nụ
hoa tình tôi chết rũ nhụy bầm phơi
xác thả trên đời như rác rến xa khơi
tanh tưởi ngậm sầu chín suối
chim vườn ai hót trên cành, bờ bụi
chim vườn tôi cánh duỗi, im hơi
giông bão thổi lá rụng tơi bời
cùng ngàn sao sa: trời khóc
hai bờ vai xương gầy trơ đơn độc
tôi đội số phận đi hoang
mộ tình cỏ mọc hoang tàn
vùi dưới xuân, tôi chết thảm
* vòng tay tôi đang dang rộng
người trên đời ai muốn vào không?
nhớ đem suối nước mát
biến sa mạc thành đồng
biến cỏ dại thành bông
biến sầu thành hạnh phúc
dòng đời tôi âu sầu làm vẩn đục
ai có muốn về lắng lại cho trong?
* gió luồn lạnh qua những bia đá khắc
lá rụng vàng, vạn vật xám đen
lác đác vài người đứng tiễn kẻ thân quen
bâng quơ trên cành tiếng quạ
nơi xa lạ vang vọng hồi chuông đổ
vài người phu mộ tóc trộn mồ hôi
hết đào huyệt lại đắp bồi
những phu quét đang nhặt những vòng hoa héo
nghĩa trang lạnh lẽo
bờ bụi cỏ mốc meo
những kẻ bên ngoài chẳng muốn theo vào
những người nằm trong chẳng thể nào đứng dậy
giữa xô bồ,
bóng ai như linh hồn tôi đang xì xụp lạy
giữa khói nhang đèn bay
hình tôi hay hình ai
trên bia xanh chữ đậm màu trắng toát?
* túi rỗng không tiền, lồng ngực đầy cảm xúc
tôi vẫn tự hào thà chết trong hơn sống đục
trước cường quyền chưa bao giờ khuất phục
vì nghèo hèn đâu có tội gì đâu!
tử thần kề bên, tôi vẫn ngẫng cao đầu
chết ư? đâu có làm tôi sợ
nhưng than ôi, chỉ mỗi chữ tình
tròng xiềng xích vào, tôi mang nặng nợ
biết trầy trụa thịt da
biết hồn sẽ nhòa nước mắt
nhưng tôi cứ lao mình vào nắm bắt
để giờ cũng vẫn một đấng đại trượng phu
cũng hiên ngang cũng vẫn giữ cao đầu
mà âm thầm bên trong
trái tim manh mong vỡ
* tôi một mình gánh một gánh thơ côi
nặng gót chân trên cát biển sóng bồi
bởi đơn chiếc nên lời thơ lỗi nhịp
câu không vần, con chữ rã rơi
tôi một mình tiếng thở cũng chơi vơi
nghe sợi xuân xanh rối bời buồn tủi
tháng ngày rộng, mộng tình theo đuổi
gặt về một chuỗi tương tư
một mình tôi, một túi thơ
gác kiếm phong sương, tìm sông lặng một bờ
cắm dùi ẫn dật
thơ vùi dưới đất
tình theo gió bay
* nhớ làm chi nặng bước đi người khác
vác trên mình kỉ niệm của xa xưa
hãy trả cho người khi dõi mắt tiễn đưa
người sang sông, sóng dồn ngơ ngác
mỗi khi lòng ta trỗi khúc sầu man mát
gập đôi người trong khao khát nhớ nhung
hãy nhủ riêng ta tình yêu đẹp vô cùng
khi cho đi mà không đợi trả
nhớ ai ôi nhớ quá
thấy dáng người trong hoa
thấy mắt người cây lá
nghe lời người gió họa
khúc tương tư ngân nga
* lẻ loi cười chỉ một mình
ai nhìn sẽ tưởng ta người khùng điên
lẻ loi một bóng đi nghiêng
gió thẳng, gió xiên co ro người lạnh
lẻ loi một mình ăn một bánh
đường mật nhiều mà chạnh đắng bờ môi
rừng bạt ngàn cây tôi đứng lẻ loi
chim yêu thương không thèm về làm tổ
sự cô đơn
ta đau đớn
người có đôi
ta lẻ loi
* tôi muốn là thông giữa trời mờ
mặc cho giông bão vẫn chơ chơ
xé vầng mây xám ân ái nắng
đâm rễ sâu vào lòng đất đen
* cũng gối êm nằm
cũng chăn dày đắp
sao vẫn trằn trọc
vẫn rét co ro?
không còn em và những buổi hẹn hò
đêm đầy tràn đắn đo, nhung nhớ
nên gần sáng rồi mà mắt cay vẫn mở
phủ kín đầu hơi thở vẫn lạnh tim
* trái đất ngừng quay, nhạc mất hồn
lần đầu hai đứa ghé môi hôn
mắt em nghiền nhắm: thiên đường hé
anh rớt tim ra: nhật nguyệt hòa
đời rộng rồi ta để mất ta
để mất mộng mơ buổi ngọc ngà
đêm nay môi đắng thèm thuồng lạ
nụ hôn xưa, môi em xiết môi ta
đời hẹp rồi ta gặp lại ta
em với chồng con, nghiệp cửa nhà
mắt xưa hồ thu đâu như cạn
không long lanh: thiên đường hoang
môi miệng xưa khô rạn lời cơm áo
anh xót xa, tim nhói tựa kim đâm
...vị hôn xưa anh cất giữ âm thầm
để ảo giác dư âm tình đẹp... (ngày 12/07/04)
* ngõ vắng người đi thưa
trời trưa ai một gánh
rao bán lời thề xưa
lời rao buồn vỡ ra muôn mảnh...
em bán đi mộng mơ
để vào đời tiền, danh, nần nợ
anh buông rời sách vở
để vào đời trâu chó, bon chen
ngõ vắng đường đi quen
lời xa xưa đã lạ
tình xa xưa từ tạ
trời trưa mây giăng đen (ngày 14/07/04)
* trời hạ không lạnh giá
sao lệ đóng băng không rơi?
tôi lạc trong thế thái tình đời
mở mắt bước vẫn còn hụt hẫng
thất bại đã tỏ tường nhiều bận
vòng tay mở ra không ai muốn lao vào
bởi vòng tay dù rộng vẫn xanh xao
không được điểm bằng hiện kim, danh vọng
trời hạ không tuyết rơi
sao tình tôi bạc trắng?
kiếp yêu người lận đận
cứ mãi tiễn từng người sang ngang
trời hạ đầy bẽ bàng
tôi chống cằm tư lự
bàn tay cố tình nắm giữ
mà hồn người vẫn vuột qua (ngày 12/07/04)
* ly buồn uống hoài không cạn
dấu nhớ gột rửa mãi không phai
không muốn cúi đầu cho số phận an bài
tôi cứ muốn vươn lên
thất bại lại ghìm tôi xuống
ly buồn đêm nay vẫn uống
nuốt không trôi qua cổ họng nhỏ nhoi
nuốt không trôi một kiếp mệt nhoài
ôm chí nam kha
giờ đành làm ma đất khách
dấu nhớ tay vẫn mong giặt sạch
chùi đến máu chảy xướt da
hình xưa vẫn rõ ràng đến lạ
tôi buông thả mình ra
bỏ cuộc đua đòi, tranh chấp
nhân tình đi qua tấp nập
tôi say đau thương ôm tim vỡ nằm đây (ngày 13/07/04)
* tình trong như thủy tinh
và long lanh, lóng lánh
chứa mật yêu ngọt quánh
chảy tràn ái ân
nhớ thương và bâng khuâng
soi mặt trong thủy tinh óng ánh
nhớ dáng người yêu
mỗi bận gối đầu trong tay anh
vỡ tan rồi, thủy tinh vỡ tan
mật ngọt rơi ra, đen sậm lại bàng hoàng
ái ân xưa uống say giờ chợt đắng
mảnh thủy tinh cắt tim máu rơi (ngày 13/07/04)
* năm trước đã ba mươi
năm nay thêm một lẻ
phòng không vẫn vắng vẻ
sự nghiệp vẫn nhẹ tênh
anh em bè bạn bốn bên
nhà cao cửa rộng,
vợ chồng con cái đông vui;
tôi không miếng đất cắm dùi,
sớm khuya đi về đơn lẻ
ai nói gừng càng già càng cay?
ai nói rượu cất lâu ngày sẽ thành rượu quí?
sinh nhật năm nay nhìn lại mình tiều tụy
thất bại đong trong cặp mắt cay xè
đã ba mốt mùa thu buồn tẻ
gió thời gian thổi qua
tung bụi kí ức nhạt nhòa
hôm nay tôi sẽ ước gì
khi thổi đi ba mốt ngọn nến
trên bánh sinh nhật khô khan?
miếng bánh vốn kem đường ngọt tan
sao tôi nuốt vào đầy tràn cay đắng?
giọt nước mắt vướng môi mằn mặn
buồn vướng nặng thêm một sinh nhật qua... (viết cho sinh nhật 27/08/2004)
* cỗ xe thời gian
đi với tốc độ trái ngược lòng người
những khi ta ngồi chờ
giờ hẹn với người yêu
vậy mà chiếc kim giây thiếu điều như đứng lại
khi ta vui, ngày trôi nhanh qua mãi
quay lui nhìn kĩ niệm đã nhạt phai
để rồi khi hồn ta buồn tê tái
thân mệt nhoài kiếp trâu chó trần ai
thì thời gian như ai cứ kéo dài
để thân xác và linh hồn lê lết...
và thời gian
thế nhân nói khi trôi qua sẽ làm mờ dấu vết
mờ những đau sầu riêng mang
sẽ xoa dịu đi những đau khổ ngút ngàn
theo ngày tháng.
nhưng hôm nay, thân buồn ngủ mà mắt ta mở sáng
dĩ vãng ba mươi mốt năm theo thứ hạng kéo về
cấu nghiến hồn ta tái tê
bằng những mất mát, đau thương thời gian dài chưa hề xóa được... (ngày 26 tháng
8, 2004)
* đêm ngủ nằm co lòng vẫn lạnh
choàng tay sang, bên cạnh chẳng còn ai
nghe trong lòng một nỗi nhớ quắt quay
dù bóng hình xưa giờ đã quá nhạt
trên gối nệm, hương tóc xưa cũng lạt
khi tôi hít đầy lòng ngực
không tìm thấy mùi yêu đương
nên co ro thân cô lạnh trên giường
xót xa làm tôi trằn trọc (ngày 26 tháng 8, 2004)
* niềm kỳ thú
khi ta có cảm giác như
nếu ta giang tay ra
là lưỡi hái tử thần ngay bên cạnh
ta sống bằng cảm giác ớn lạnh
khi đem mạng sống cợt đùa
khi vòng bánh xe lao ào ạt vào cua
xương lưng ta lạnh khi gió lùa rung bánh
cảm giác hiểm nguy thật mạnh
cho ta nhận thức rằng mình tồn tại
bởi khi hồn trống trải
lòng chai sạm đi vì u sầu thương đau
khi thế giới xung quanh chỉ đen xịt một màu
thì vạch sống - chết khó cách nào nhận biết (ngày 26 tháng 8, 2004)
* buồn - sa mạc trắng, con đường vắng
buồn - gió im ru, nước đọng ao tù
buồn - quán vắng hoe, ve kêu hè
buồn - môi khô khốc, thân xác gầy tím ngắt
buồn - mật không ong bu, hoa không bướm viếng
buồn - xuân chim không lên tiếng, ngày mây che nắng âm u
buồn - ngắm cảnh khi mắt mù, nghe nhạc khi tai điếc
buồn - lòng tin cạn kiệt, tim vỡ tan từng mảnh thất tình... (ngày 26 tháng 8,
2004)
* bàn tay mở ra
bản đồ cuộc đời ta
những đường chỉ tay ngang dọc
những vết chai mệt nhọc
bàn tay duổi ra
hạnh phục vuột qua
những xương tay thô kệt
những khóe ngón trắng bệt
hai bàn tay lỏng
hai cánh tay không đủ dài
nên suốt cuộc đời loay hoay
bỏ rớt mất thành công và không với tới mênh mông hạnh phúc (ngày 26 tháng 8,
2004)
* tôi đêm nay nằm mộng
dự tiệc phần trong vũ trụ hỗn mang
thánh thần mặc áo trắng khang trang
rao giảng những bài đạo đức sống
trong những bộ đồ đen rộng
quỉ ma trang điểm bằng máu tươi
nhe nanh, nhe vuốt, há mõm cười
coi thế gian là vô ý nghĩa
tôi xệch môi mai mỉa
ngồi ghế VIP
mặt cúi ghì
máu lệ rót tràn ly
uống bất cần số phận
uống đạo đức bại đồi, tủi hận
ói dối lừa yêu đương
ói tràn ra thô tục thiên đường
khốn nạn... (ngày 26 tháng 8, 2004)
* với những kẻ như ta
không tài năng
không bản lỉnh
thiếu lập định
quá biếng lười
thì chân làm sao đạp đất?
đầu làm sao đội trời?
làm sao qua hết một kiếp người,
mà danh còn lưu vạn kiếp?
tâm thì cao, chí và tài eo hẹp
để rồi ngày chết đi
mắt mở to không chịu nhắm
miệng còn lẫm bẫm
ao ước và đam mê (ngày 26 tháng 8, 2004)
* ai nói cỏ cây hồn nhiên
khi lá rung trước mơn man gió?
khi nhánh cành đọng lệ sương rơi?
giữa cát bụi cuộc đời
cây xanh cũng buồn đổi sắc
đêm ngày trầm mặc
bên đường đứng dõi người lại qua (ngày 20 tháng 09, 2004)
* tôi như loài cỏ cây
cần nước và ánh sáng
và rừng ngàn khô hạn
tôi đợi chờ mưa...
tôi như trời oi nồng buổi trưa
cần chút mát của gió
đi về trong nắng đỏ
cần một chiếc ô che...
tôi như ngỏ đường vắng hoe
đợi chờ dòng người qua lại
phố xác xơ và tê tái
nằm chờ cố nhân...
tôi chờ em cho thơ tôi thành vần
cho tim tôi có điệu
tôi chờ em, chờ được hiểu
và chờ được thương yêu
khi trong đời tôi thất bại đã quá nhiều
tôi mong em là ánh sáng
là nước nguồn, là mưa
là gió mát buổi trưa
là ô che nắng đỏ
xin em về lấp đầy lối ngỏ
lấp đầy con phố xác xơ
lấp đầy hồn tôi - kẻ bơ vơ
hạnh phúc và ước vọng
tôi muốn đổi đời, em muốn đổi cùng tôi? (ngày 12 tháng 10, 2004)
* lá vàng rơi
thu tơi bời
vết thương hằn đầy muôn nơi
khi gông cùm vừa cởi...
chiều thu vòng xe ngang nghĩa trang
tiếng kêu réo chào ta ai niềm nỡ?
những linh hồn chết đi từ muôn thuở
sao biết tên ta?
đêm thu trăng trắng đầy mây đen pha
bốn phía tối côn trùng rĩ rã
bài chia ly
bài đố kỵ
bài trách loài người thô bỉ
bài nhạc tang, người tiễn ta đi (ngày 12 tháng 10, 2004)
* anh ngủ giữa chiều hây
trong mơ dường như bóng em tràn vào ru khẻ
ru mộng anh nhè nhẹ
ru lời tình bâng quơ
anh vẫn là kẻ khờ
dù bao cuộc tình đã cũ
yêu em, tim mê mụ
cầm tay em: tim run
mộng trôi về miền Trung
mộng một lần nữa tương phùng
mộng em cũng như anh thật lòng một kiếp
để trong giấc đời trùng điệp nhiêu khê
anh rướt em về thành thiên đường mộng... (ngày 12 tháng 10, 2004)
* tình ta gầy bao nhiêu
bước trên đường, đời cuốn bay vèo mất
nhớ nhung thì dường như rất thật
yêu thương thì mong manh
em, với lời yêu anh
ngày theo chồng vứt bỏ
tình vướng vào nhánh cỏ
đời thổi vèo, mất đi
rượu cay, ta uống được bao ly?
có đủ để chôn kí ức?
có đủ để lòng không buồn bực
không giận hờn cảm tình nhân gian?
vì tình ta gầy khô khan
nên đời ta khô hạn??? (ngày 12 tháng 10, 2004)
* em nhé, nhớ em một khóe môi xinh
bẽn lẽn cười khi anh hỏi
"nhớ anh không?"
em nhé, nhớ em màu áo hồng
đêm tiệc về lòng anh rướm mộng
tràn nhớ nhung vào đêm thâu
ta bây chừ xa nhau
một nửa vòng trái đất
anh, tình luôn chân thật
còn em thì sao?
có nhớ anh và bàn tay xiết nhau?
có nhớ anh và những bài hát ngày nào quán tối?
có mong ngày anh về và hỏi
"em có vẫn còn thương anh không?"? (ngày 12 tháng 10, 2004)
* em có bao giờ muốn tin
giữa anh và em sẽ nãy sinh điều gì rất đẹp?
một huyền thoại mà chẳng cần bùa phép
chẳng cần thánh thần, nàng tiên...
chỉ có hai ta, không có muộn phiền
đem thể xác, linh hồn kết liền thành một
nếu anh muốn nắm tay em, bước vào lửa nóng tình thiêu đốt
em có dám đứng cùng anh? (ngày 12 tháng 10, 2004)
* lòng sầu như con suối
nắng hạn thời gian làm vơi đi
nức nẻ ra thành cát bụi xô bồ
cuốn thổi tung đi mất
tình người ước như điều có thật
tôi lật lên nhìn săm soi
thấy góc yêu thương và muôn cạnh bồi hồi
rắn chắc kết thành một khối (ngày 12 tháng 10, 2004)
* tôi đã từng nghĩ:
so, i made a few mistakes
thời gian đi, mọi điều đều xóa sạch
có hề hấn gì?
but now,
they came back and haunted me
tôi muốn xua đuổi đi
mà không được...
should i hate myself for those,
yes or no? (ngày 14 tháng 10, 2004)
* it's been thirty-one years
the more death comes near,
the less care i do.
'cause even if i would like to,
how the hell could i change the fate? (ngày 14 tháng 10, 2004)
* ta mất lòng tin vào loài người
khi ta mất lòng tin với cả chính ta
khi lặn lội trong mất mát từng ngày qua
trong tình cảm và trong cuộc sống
ta mất lòng tin vào tình hồng
khi màu tình ta tối giống đêm đen
khi tiền bạc đặt trên nghĩa thân quen
người ta bỏ ta chỉ vì túng thiếu
ta muốn vá lòng tin bằng yêu thương mới
bằng sự chân thành trong thế giới xung quanh
bởi cuộc sống trên đời trôi quá nhanh
chẳng lẽ đành đem hoài nghi về chín suối? (ngày 14 tháng 10, 2004)
* lệ ơi sao không rơi trên mi
trôi giùm niềm sầu tràn tim nhỏ?
lệ ơi sao không làm ơn nhỏ
khi tình yêu bỏ tôi đi?
người ta khóc trong những lúc chia ly
khóc trong đau thương và khóc vì mất mát
nước mắt tuôn ra ít nhiều làm nhạt
làm mau vơi cõi phiền.
sao như tôi, buồn với chán triền miên
khóc nát tim mà lệ không muốn chảy?
nên đau sầu theo tháng ngày chồng nặng
nặng hơn tôi có thể gắng mang
làm tôi đổ quị
bao lần gượng đứng dậy bước đi
chỉ thêm bấy nhiêu lần vấp ngã... (ngày 14 tháng 10, 2004)
* em bên kia trái đất nửa vòng
khi đời là cõi hư vô, có muốn buộc vào nhau không?
em có muốn không làm bình minh của anh?
làm chim hót trên cây xanh, làm giọt sương trên lá?
làm mộng còn vương trên má, làm giấc ngủ còn đọng trên mắt chưa đi?
làm mặt trời thức dậy bước chân đi
lên cao từ dưới núi
tỏa ánh hồng muôn nơi?
đem thú yêu thương tô lên màu trời
cho anh hít sâu lòng ngực
ái ân của một đời người
cho tình anh lại xanh tươi
vì sương mai em tưới
em đã là rạng đông trong đất trời vời vợi
em có muốn là của anh? (ngày 14 tháng 10, 2004)
* giữa hổn độn đau thương tràn đầy nhân thế
thượng đế tặng loài người quà tặng: yêu thương
bạn ơi, mở rộng vòng tay và hãy bước ra đường
chào hỏi, cười vui dù quanh mình là những gương mặt lạ
vì đã sinh chung kiếp người ta
chẳng phải đã đều là anh em cả?
hãy đối xử với người như đối xử với chính ta
khi thời gian trôi qua, thù hận ích lợi gì
nếu để nó bám vào trí não.
yêu thương chảy, ở trong chúng ta, như mạch máu
ai cũng cần hơn cơm áo từng ngày
thì sao bàn tay không nắm những bàn tay
truyền nhau mãi món quà vô giá ấy? (ngày 14 tháng 10, 2004)
* "bầu ơi thương lấy bí cùng
tuy rằng khác giống, nhưng chung một giàn"
trong tôi vẫn còn như ngân vang
câu ca dao tròn trịa
khuyên thế nhân luyện tính tình, tâm địa
phải sống sao cho tốt với mọi người.
bởi cuộc đời
quá ư ngắn ngủi
sống được bao nhiêu mà hắt hủi nhau chi?
có người sướng hơn ta cũng chớ có phân bì
bởi vì ta đã sướng hơn biết bao kẻ khác
đừng đối xử nhau bội bạc
bởi ta ác với người này thì kẻ nọ ác với ta
bầu kia thương bí chỉ vì chung một nhà
huống hồ chúng ta cùng là con người cả
chẳng lẽ phải đạp lên nhau
thì mới ngoi đầu lên được?
tại sao không cùng nhau bước
hướng về phía trước - tương lai?
thế nhân ơi,
ta nào chỉ sống với nhau ngày một, ngày hai
xin nối vòng tay yêu nhau mà sống nhé... (ngày 21 tháng 10, 2004)
* đầu ta nặng trĩu hôm nay
khi chợt thức giữa chừng giấc ngủ
vẫn chỉ là những thất bại cũ
mà sao không thể quên đi...
ta đã già nua, luyến tiếc nữa làm gì
chẳng phải "phúc bất trùng lai"?
chẳng phải "họa vô đơn chí"?
thôi thì ngậm đắng nuốt cay
hy vọng ngày mai là tận thế (ngày 21 tháng 10, 2004)
* ôi những ngày nhớ em
trên cao vẫn thấy mặt trời
mà sao bốn bề ảm đạm?
nhớ
làm hoa mới nỡ không còn rực rỡ
nhớ
làm gió thổi cành mà lá cây chẳng muốn rung
nhớ
làm mây xanh đọng lại hóa mưa phùn
giọt đều đặn
giọt lăn tăn
khóc nhớ... (ngày 21 tháng 10, 2004)
* đau khổ của tôi (nếu bao giờ có)
so với của loài người
như muối hạt nhỏ giữa biển khơi
biết vậy mà sao tôi vẫn chán cuộc đời
không đủ sức hơi ngoi lên mặt nước
tinh thần bạc nhược
chết đuối trong từng thất bại nhỏ nhoi?
có lẽ vì tôi chán con người, thế thôi
chán cảnh đạp nhau trên đầu mà sống
chán vì mất lòng tin và không còn hy vọng
vì con người lừa dối nhau
vì những cuộc chia ly thương đau
và vì tình yêu con người trao cho vật chất
nên tôi sống mà mong đời không thật
mà chỉ là cõi hư vô
đợi một mai được nhắm mắt xuống mồ
mặc kệ kiếp nhân gian rẽ rúng (ngày 21 tháng 10, 2004)
* nhiều khi tôi ngồi đây cân nhắc
sự được và mất
chỉ là tương đối mà thôi
và cái rủi - may tôi thấy trong muôn sự đã rồi
có ai đoán trước được (ngày 21 tháng 10, 2004)
* tim ơi sao không ngưng chảy máu
tan nát làm gì người nào nhớ gì đâu?
với họ, quay đi chân đã bước qua cầu
thì thương nhớ cũ cớ sao còn phải giữ
(mà đúng rồi, tại sao còn phải giữ?)
trong khi tôi cất vào ngăn tim trữ
cất đau thương cho đủ gánh nợ tình
nên một ngày tim vỡ, máu thiêng linh
tôi muốn móc mắt ra
để khỏi phải nhìn nhân thế (ngày 21 tháng 10, 2004)
* sầu nặng hơn sắt đá
đè ý chí con người
sinh ra sự chán đời
nụ cười kiếm không ra
sầu ghim vào lòng ta
sâu quá không làm sao gở được
nằm đây ta ước
chẳng thà từ kiếp trước
làm sắt đá còn hơn (ngày 21 tháng 10, 2004)
* ở bên này trời đang đêm vắng lặng
không biết Sài Gòn đang nắng, hay mưa!
thân về lại đây, mà hồn thì chưa
vẫn lưu luyến những ngày vừa ở đó
Sài Gòn của ta đầy bao lối, ngõ
mỗi con đường là một thuở nhớ thương
mỗi bận tan trường, mỗi tà áo trắng vương
còn in bóng ta của những ngày còn trẻ
đêm bên này dường như vắng vẻ
trên đường đi ít kẻ lại qua
Sài Gòn của ta đêm tấp nập lụa là
nam thanh, nữ tú cùng hòa vào nhịp sống
Sài Gòn "của ta", hay chỉ là của mộng?
đã ở bên này, sao mãi ngóng bên kia? (ngày 21 tháng 10, 2004)
* đời tôi như nhánh sông
chảy dồn về biển chết
những khúc quanh mỏi mệt
cuốn rác rến tanh hôi
đời tôi như núi đồi
bạc đầu sương buổi sớm
nhìn thế nhân dị hợm
lệ rơi suối lũ tràn trề
đời tôi như cơn mê
bao nhiêu điều không thực
hoang tưởng hoài chưa dứt
mộng yêu đương...
em như là con đường
cuốn mình theo con sông
em như là cánh đồng
trải thân dài quanh núi
em như là cát bụi
tràn trong mộng cô liêu
tràn trong giấc mơ yêu
anh tắm mình đắm đuối
đời dẫu nhiều tiếc nuối
nhưng chỉ chữ ái tình
đủ làm mê muội người trai (ngày 15 tháng 11, 2004)
* tôi là nhánh lục bình trôi
lơ lửng trên dòng đời rắc rối
đời chảy về đâu
tôi cuốn về đó.
mặc cho đời đầy giông gió
tôi cứ thờ ơ lềnh bềnh
rễ chẳng muốn bám vào đâu
vì lòng người thâm sâu
tôi sợ mình thương tổn
nên chọn làm yên ổn
cành lục bình lênh đênh (ngày 15 tháng 11, 2004)
* hãy đưa ta đi, ác quỉ nào
về nơi địa ngục, chốn tù lao
băm xác ta ra cho ruồi nhặng
biến ta thành xương trắng hôi tanh
hãy móc mắt ta ra
để khỏi phải nhìn những điều gai chướng
để ta mù đui mà tưởng tượng
thế gian là chốn thần tiên.
ôi ngày dài, và ta là cơn điên
nghe nhức buốt những nghĩ suy cuồng dại
nghe mệt nhoài những lo toan mê mãi
ôm hư vô sống trong cõi hữu hình
ôm khối tình chen chúc với hư vinh
muốn nôn ói nhân sinh trần thế...
hãy đem hồn ta đi xa thói điều, luật lệ
hãy tẩm liệm ta bằng tồi tệ số kiếp ta (ngày 15 tháng 11, 2004)
* bạn ơi mở mắt ra đi
trời phía trước toàn là mây xám
tương lai toàn là u ám
có điều gì làm ta dám cười vui?
xin hãy đừng làm người đui
nhắm mắt cúi đầu mà sống
lễ nghĩa loài người hư hỏng
thương yêu nhân loại có như không
bạn ơi hãy đóng cửa lòng
đừng cho người dưng vào được
thà mang tiếng là bạc nhược
còn hơn gục chết vì tin
bạn ơi đạp nát chữ tình
vì bao nhiêu người yêu thật
hay chỉ vài ngày tan mất
thì ta nặng lòng làm chi?
bạn ơi mình đem được gì
về đất sâu khi mình chết
thì tại sao phải mỏi mệt
mưu cầu vật chất, vinh hoa?
ta cứ sống là chính ta
cứ sống cho qua một kiếp
cứ cho đời như giấc điệp
giựt mình ra hồn đã xa thân (ngày 15 tháng 11, 2004)
* đời còn có nghĩa gì
khi yêu thương nào cũng vỡ
khi xung quanh tôi toàn là trắc trở
mà tôi thì yếu đuối, nhỏ nhoi?
thượng đế muốn loài người có cặp, có đôi
khi để sinh sôi đàn ông và phụ nữ
bởi vì như sông có cá
như đất có cỏ cây
như trời xanh có mây bay
mỗi người ai cũng có một nửa thiếu
khi tìm ra và khi tim hòa điệu
thì địa ngục thành thiên thai
sa mạc thành chốn bồng lai
hạnh phúc sẽ là mãi mãi...
nhưng cho đến tận hôm nay
tôi vẫn vòng tay lạnh lẻo
sớm trưa cô đơn đi về một nẻo
buồn đau như dao cắt thịt da
chán chường, xót xa, tuyệt vọng (ngày 15 tháng 11, 2004)
* ôi chữ tình trên đời
sao mong manh đến vậy!
nghe như chừng đổ gẩy
từ những ngày chập chửng bước chân yêu
tình như đã xanh rêu
sau vài ngày quên lãng
tình giờ như nắng hạn
đốt thiêu nguồn sinh linh
tôi xem nặng chữ tình
nên tim giờ tan vỡ
vì cuộc đời trắc trở
và lòng người đổi thay
tình với người giờ đây
như vớ, giầy, quần, áo
nên tôi đau
ôm chữ tình đào mộ huyệt chôn đi (ngày 30 tháng 11, 2004)
* tiếng kèn nghe líu ríu
tiếng đờn cò hiu hiu
đám tang đi trong chiều
khi đất trời ảm đạm
khi mây xanh chuyển sang thành xám
đã sinh ra làm sao tránh chết đi
đã có yêu thương, đã có thuở xuân thì
khi thỏa chí rồi nên về nằm với đất...
hôm nay trên đường người lại qua tất bật
đám tang tỉ tê lay lất bước chân say... (ngày 30 tháng 11, 2004)
* bong bóng mưa tầm tả hôm qua
như ông trời khạt nhổ vào mặt ta
nước bọt khinh thường và ghét bỏ
khi không thể "lên voi", mà toàn là "xuống chó"
lầm lủi bên đời như sâu bọ gớm ghê
mặc thiên hạ cười chê
ta nhếch môi cười trần thế
cười những đua tranh
cười cảnh so đọ
ta thà làm kiếp sâu, thân bọ
còn hơn ấm no mà bản ngả bán mất đi
nên mặc cho ông trời phun nước bọt khinh khi
ta có xem chút gì nặng, nhẹ? (ngày 30 tháng 11, 2004)
* những câu thơ của ta
người đọc vào lợm giọng
ói ra vì tanh hôi
nhưng khi cảm giác ta chỉ thấy được thế thôi
cảm nhận nhiều thương đau và nhìn thấy lắm bại tồi
thử hỏi làm sao câu thơ vui được?! (ngày 30 tháng 11, 2004)
* bóng ai ẩn ẩn nghê thường
nguyệt hoa e ấp góc vườn thiên thai
ái ân tôi mơ hôm nay
tình yêu và rung cảm
tình yêu xua tan u ám
đẩy lùi tối tăm
người hãy yêu nhau cho hạt đam mê nẩy mầm
mọc cây tương tư và kết hoa hạnh phúc
yêu thương nhau đi, phá gông cùm tù ngục
vươn tới trời xanh tương lai
xây tòa lầu đài huy hoàng của ngày mai
và cùng dắt nhau đi trên cầu vồng muôn sắc
tranh đua trên đời - có nhưng là không thật
giả dối với nhau - hư vô rồi sẽ mất đi
chỉ tình yêu thôi là tất cả những gì
tồn tại (ngày 30 tháng 11, 2004)
* lóng lánh, long lanh từng giọt ngọc ngà
em khóc đôi ta tình đầu tan vỡ
trời buồn bã, gió rít qua cành lá
chim gục đầu, cánh xoải tang thương
ôi đoạn trường ai từng yêu mới biết
thuở ban đầu tưởng sẽ là bất diệt
rồi hôm nay cay mắt biệt từ ly
mõng mảnh, mong manh những gì thề ước
em bước qua cầu nhân ảnh mờ xa
em về làm vợ người ta
làm dâu xứ lạ bỏ anh một mình
dòng lệ tình chừng nào em khóc cạn?
dẫu khô rồi, liệu quên được ái ân xưa?
hay vẫn nhớ vòng xe tan học buổi trưa?
hay vẫn nhớ nụ hôn lần đầu e ấp?
tháng năm dài, đau thương tràn ngập
mỗi bận soi gương em giọt ngọc có còn tuôn? (ngày 30 tháng 12, 2004)
* trời đầy sương mù
u ám mặt nước hồ thu
ai ủ rũ ôm cần câu thế sự
câu cơ duyên, lưới bắt cảm tình
hồ sen chen bùn sình
cá uốn mình vùng vẫy
kéo từng đàn tháo chạy
người gục đầu thế thái đảo điên
những giọt sương sầu triền miên
đọng trên trán nhăn cằn cỏi
người trong biển đời mệt mỏi
lê thân lặn lội bốn mùa
cần câu nặng những cay chua
nặng những lo toan cơm áo
u ám bầu trời thu
u ám hồ nước đọng ao tù
và con thuyền tương lai mù mịt (ngày 30 tháng 12, 2004)
* đám tang đi
người chết nằm cười trong quan áo
người sống lết lê theo khóc thương đau
thương sầu cho kẻ chết
đau buồn cho người đi
những cảnh thông thường của lúc phân ly
mỗi ngày diễn ra bất di, bất dịch (ngày 30 tháng 12, 2004)
* đừng khóc em nhé
luyến tiếc chi cuộc tình ngày xưa
vì bao giờ sau mỗi cơn mưa
bầu trời sẽ luôn sáng lại
anh cũng vậy thôi
thân mang đầy thương tích ái ân cũ
mắt còn đong đầy nét ũ rũ
lệ xưa khô vằn vện bờ mi
đến với anh đi
vì ai cũng nói
"đồng bệnh tương lân"
nỗi buồn chia đôi sẽ giảm hơn một nửa
niềm vui sớt sẻ làm tăng đến hai phần
em hãy ngồi xích lại gần
cho hơi thở run run kề vai anh nhè nhè
hai con người cô lẻ
giờ thành uyên ương bên nhau
nước mắt xưa sẽ khô đi mau
nỗi sầu cũ sẽ tan biến mất
chỉ còn hai chúng ta là thật
trong cỏi tình hư vô (ngày 30 tháng 12, 2004)
* đường giờ một thành hai
nhập nhằng và tối vắng
chân nam đá chân xiêu
men rượu môi còn đắng
ta uống say
đêm nay...
ngày mai...
tương lai...
nhìn ông trời mặt cũng đỏ gay
ói ra từng đám mây đen đúa
lăn quay nhìn tiên nữ múa
ta say hay trời say!?
rượu uống bao giờ mới đủ
để ta quên được nhân gian
để ta chẳng còn màng
chuyện hạnh phúc
để ta đổ gục
say đến quên ta là ai
say đến quên khổ ải quanh mình
té ình lăn quay
ôm đất bùn lầy ta ngủ... (ngày 03 tháng 02, 2005)
* trong giấc mơ rong rêu
ta thấy mình ốm đói
bàn tay chừng mệt mõi
ôm xương gầy trách than
những trăn trở muôn vàn
xếp hàng buồn chờ đợi
lo toan còn vời vợi
cõi niết bàn lạnh tanh
em đời có màu xanh
khóe cười còn lóng lánh
hay cũng là cô quạnh
lay lắt đèn âu lo?
tình yêu xưa về đâu?
bến nào thuyền gác mái?
lòng tin còn tồn tại
trong cõi trần hỗn man?
hãy góp lời cho trăng
trong mộng buồn vá víu
xin được còn tí xíu
hạnh phúc và ước mơ (ngày 03 tháng 02, 2005)
* ta điên quá
khi đem lòng tin gởi thế nhân
ngỡ đời là mơ,
ngỡ tình là thơ
ta điên quá
tưởng rằng mình có thể
thay đổi thời thế,
tạo lập anh hùng...
ta điên quá
chân lội dưới bùn
mà mơ hái bắt trăng sao
đặt lý tưởng quá cao
nên bây giờ té nặng.
ta điên quá
đem lòng ra giải bày thẳng thắn
không biết con người dấu dao kiếm sau lưng
không biết con người nham hiểm khôn chừng
khẩu xà, tâm phật...
ta điên quá
tưởng tình yêu là ngọt mật
tham lam nuốt trọn vào người
giờ thương tích tơi bời
tim can tan nát
chán chường, phờ phạt
tự trách thân ta điên quá ta ơi (ngày 03 tháng 02, 2005)
* ta về quê cũ
bước chân không còn hồn
bụi hồng trần làm nặng
xóa vết bờ môi hôn.
em đầu nhà đợi ta
tiếng chào như yếu ớt
môi cười như cũng lợt
không còn hồng ngây thơ.
khoảng cách là hai bờ
một đại dương xa thẳm
bàn tay dù cố nắm
vẫn vuột tuôn chia xa.
vì sao em chờ ta,
khi ước thề đã cũ?
vì cuộc đời lam lũ
ta quên mất lối về...
đường xưa còn nét cũ
người xưa vẫn nhớ tên
mà ta - thuyền lênh đênh
đắm trong ngàn sóng dữ.
đoản thơ buồn
đen nét chữ
héo tình xưa
người lữ thứ sầu đông (ngày 03 tháng 02, 2005)
* trời lồng lộng xanh ơi
cánh chim ta bay trong đời quá mỏi
nên đêm nay,
giãy chết gốc cội già...
xác thân tan ra
hồn bay lạc lõng
bao yêu, thương, thù, hận
chôn vào lòng đất đen
ta đã từng bao phen
tung lượn vòng mơ ước
khi yêu còn mà mượt
xõa tóc dài người xưa
khi mộng muốn làm vua
muốn bình thiên, lập địa
còn
gan cóc tía
còn
chí đại bàng...
giờ vài cây nhang,
một mẩu nến vụn,
hai đầu áo quan
và tên khắc bẽ bàng bia đá trắng... (ngày 03 tháng 02, 2005)
* lòng ai miên man nhớ
bài thơ yêu thuở nào
ngăn bàn nơi gởi hẹn
giấu thơ vào ô mai.
đời tình cờ trôi qua
yêu tình cờ phai nhạt
lời ca xưa em hát
thời gian làm vơi đi.
em đem theo những gì
ngày vu qui áo cưới?
ngày tim anh chết đuối
trong lệ sầu tràn tuôn... (ngày 03 tháng 02, 2005)
* ta chết chiều nay người ơi
máu thâm loang tím cả trời: hoàng hôn... (ngày 25 tháng 4, 2005)
* có phải ngày xưa anh yêu em quá vội
sợ uổng phí đi từng giây ngắn của thời gian
nên rót mạnh tay làm chén tình tràn
lênh láng cạn?
có phải ngày xưa yêu em anh mù quáng
nghe muôn vạn lời ca từ một tiếng nói đơn sơ
rung nhẹ bàn tay mà cảm giác vô bờ
nên bây giờ đổ vỡ? (ngày 25 tháng 4, 2005)
* bút nặng nhọc cày trên giấy trắng khô cằn
từng luống thơ tả tơi bầm dập
lời run khi cao, khi thấp
đọc như oan khiên tràn ngập nhân duyên
ta tỉnh sao hồn chừng như điên
câu thơ sao chừng lệch lạc
vần thơ sao chừng bi đát
rớt từng con chữ
buồn tênh?
đêm trăng ngà, tri âm chẳng kề bên
còn mình ta với bóng
còn mình ta với trời đen ảo vọng
thơ như máu trong lòng
tuôn ra lời thiết thống
rú man man, dại dại: hư không! (ngày 25 tháng 4, 2005)
* chân cùm, tay trói, cổ mang gông
bốn phía quây quanh bức tường phòng
chí lớn giam trong tù ngục bé
ta sôi gan, ứa mật kiếp long đong (ngày 25 tháng 4, 2005)
* đoạn tuyệt
nàng ơi, xin đoạn tuyệt
tình xưa mây gió xóa đi
xe hoa em đã bước lên thì
vĩnh biệt.
tim đang đầy tràn yêu tha thiết
giờ biết chôn đâu cho đoạn tuyệt ân tình?
hồn còn vương đầy tha thướt bóng em xinh
anh làm sao cho phai nhạt?
nàng ơi, sao phụ bạc
cho đoạn tuyệt một câu duyên
cho đứt đôi một lời nguyền
cho tan tành, nứt rạn thuyền quyên? (ngày 25 tháng 4, 2005)
* em là ai vậy
ám ảnh hồn anh
như hình ma, bóng quỉ
chập chờn?
anh làm sao quên
làm sao để xóa
làm sao cho hình bóng đó
không đi vào trong mơ? (ngày 25 tháng 4, 2005)
* ôi nắng trời nhợt nhạt
ôi chim trời tan tác
ôi mưa trời rụng nát
ôi đất trời mồ mả xanh ươm!
ta trán nhíu nghĩ suy bời rối
thâm mắt đen thiếu ngủ nhớ nhung
cung nhạc ái êm bỗng dưng chùng
đoạn đứt.
sông đời ta dài hơn mười hai khúc
dõi xem toàn bến đục, chẳng bến trong
hôm nay mây xanh bỗng khóc ròng
tủi hận.
lệ còn hoen má, mày vài ngấn
lưng còn còng lận đận truân chuyên
gần mười hai năm đã biệt biền
xứ lạ.
trời khóc ta,
gió lại cười ta.
riêng ta ước tim mình là sỏi đá
để ngừng xúc cảm,
chai sạm lương tri
lợm lì mà tồn tại. (ngày 26 tháng 4, 2005)
(tặng Xuân Giang - thằng bạn thân vừa mất người vợ trẻ... bỏ lại cảnh "gà
trống nuôi con")...
* ngán ngẫm cảnh sẻ nghé, tan bầy
vợ - mẹ hồn trời, chồng con thân địa giới...
hỡi ơi
bởi cuộc đời phù du
hay bởi ông trời mù
gây cảnh đứa bé lên hai phải đưa di hài người mẹ trẻ
người lắng nghe tiếng cười của bé
càng vô tư càng làm kẻ khác xót xa
ta trách trời mù tại sao mà
khốn nạn?
tách uyên ương lìa nhau
bắt ấu thơ nhìn huyệt đào từ mẫu.
vì đâu,
tiếng cười thơ răng còn chưa mọc đủ
miệng còn ngậm sửa bú
mà đầu cũng đã trắng khăn tang?
vì đâu,
ngày động quan
chưa đủ ba năm sau ngày cưới?
vợ trẻ đi về chín suối
chồng trẻ ngậm ngùi lệ chảy ngược vào trong
hỡi ơi cảnh quá đau lòng
trời mù sao không thấy vậy?
trớ trêu con tạo, trớ trêu bà nguyệt ông tơ.
...bên ấy khói nhang trắng bàn thờ
ở đây ta làm tế thơ giùm cha con thằng bạn (ngày 24 tháng 6, 2005)
* ánh mắt ơi sao ũ rũ nhìn nhau
tay trong tay mà sao hồn nhói đau
lần gặp cuối...
ánh mắt xưa sao nhìn nhau đắm đuối
tình ngại ngần mà sao hồn say muội
yêu mê cuồng...
giờ anh buồn ánh mắt hoàng hôn phủ
mưa hoàng hôn cứ hạt ngắn, hạt dài
vòng tay trơn tuột mất bàn tay tủi
chạm nhau lần cuối...
bước gần bên nhau
mà sao xa lạ quá
trời xanh sao thấy ngày tàn tạ
thấy nắng trưa tan rã
thấy gió trưa buồn bã
đến cuối đường lẫn khóc tán lá thâm... (ngày 12 tháng 7, 2005)
* vậy đó mới đây mà cũng đã
ba mươi hai năm vất vã hồng trần
thân giờ mềm nhão từng sợi gân
đôi bàn chân gầy xương không muốn bước
bao nhiêu mơ ước
khô đi, gẫy rụng theo ngày...
sinh nhật năm nay
sinh nhật ba mươi hai tuổi
thấy như đời chẳng còn gì tiếc nuối
sống bấy lâu đeo đuổi được gì không?
mà hồn vẫn rỗng
vết thương vẫn tứa máu trong lòng (ngày 27 tháng 8, 2005)
* không phải nụ hôn nào
cũng đẹp như khát khao tình ái
khi nụ hôn của giờ khắc chia tay
dư âm mãi
nỗi đau...
những đam mê nào ngày mình đến với nhau
giờ cũng hạ màn, phủ áo
nụ hôn cuối môi tanh tanh mùi máu
người cắn môi nuốt tiếng khóc não lòng...
ngày vu qui lấy chồng
áo em trắng, tang lòng tôi cũng trắng
liệm nụ hôn yêu đương
giấu cuộc tình và một nỗi đoạn trường
lén lén khóc trong pháo hồng òa nổ (ngày 3 tháng 9, 2005)
* sáo thiên đình reo ca
nhã thanh hòa sương khói
trong giấc nồng mệt mõi
ta mơ mờ bóng em
sao giăng đầy trời đêm
hoa tỏa hương ngọt lịm
nỗi vui nào lặng im...
nỗi vui nào lặng im
chìm vào lòng nôn nao
ta với người quen nhau
giữa một thế giới ảo
khóe cười sẽ ra sao
nếu giấc mơ không thực? (ngày 19 tháng 10, 2005)
* thung lũng ấy mấy ngàn năm lặng tiếng
cỏ cây như lười biếng cúi rạp mình
muôn thú phơi thân chết dưới cát trắng tinh
con suối nhỏ nghẹt bùn sình lặng đóng
ngày hôm nay bỗng như mưa giông dậy
ngàn xanh cây vươn ngực đón mặt trời
vạn nghìn loài sinh vật sắc hồng tươi
rộn ràng nhảy, rộn ràng phơi nắng ấm
con suối nhỏ vang rầm lời hoành tráng
đổ từ trên cao lênh láng thác nước đầy
hơi cầu vồng mang sinh khí tỏa lên mây
mang ánh sáng phủ đầy thế giới
mầm sống trổ từ quạnh hiu là bởi
hôm nay trên đời tôi bỗng gặp được em! (ngày 29 tháng 10, 2005)
* đừng quên người ơi
ái tình kia là tặng vật của trời
dành cho người đời
làm phao bám víu giữa trùng khơi (ngày 09 tháng 03, 2006)
* ai đem lồng lộng lưới thế gian
để đãi tri âm giữa thế giới vô vàn
tìm một tấm lòng chấp chứa ta làm bạn
để dựa dẫm nhau trong kiếp hỗn man (ngày 09 tháng 03, 2006)
* sao em trao cho kẻ khác nắm bàn tay
khủy xương xương với những ngón mượt dài
bàn tay ấy ngày nao anh ấp ủ
mân mê khi miệng nói lời yêu (ngày 09 tháng 03, 2006)
* giữa cát biển mênh mông
sao xinh tươi hoa hồng một đóa
để ta như sóng cuộn trào trắng xóa
ôm ấp thân hoa
à thì ra hồng hoa là em đó
dưới trời xanh và muôn hạt nắng đỏ
tô điểm cho đời ta
ngát hương hoa (ngày 09 tháng 03, 2006)
* cõi nghê thường miệng lẩm bẩm tên em
trót uống rượu yêu đương nên giờ đã say mèm
nằm mơ thiên thai và vườn thiên uyển
mơ hái sao, trăng kết kim tuyến tặng người yêu (ngày 11 tháng 03, 2006)
* hoàng hôn nhuộm trời đất hóa hư không
nghe văng vẳng ai ru, sao câu chữ quá nao lòng
khúc biệt ly khi vợ chồng xa cách
khúc nhớ nhung lệ nhòe từng trang sách
ôi thê lương...
đêm buông màu đen tối xuống muôn phương
thảm thiết dế kêu, rên điệu nhạc buồn
le lói vàng đèn khuôn cửa lạnh
vọng vang tiếng ngàn xanh bước vội qua hiên (ngày 11 tháng 03, 2006)
* nhàn hạ mài nghiên học làm thơ
chữ nghĩa tuôn như nước vỡ bờ
mê mải đến quên giờ với giấc
miệt mài tựa tằm nhả luống tơ
xiên xéo chữ ơ vần chữ ới
nhập nhằng câu dưới đá câu trên
mới biết chẳng làm nên thi sĩ
thơ làm ra đọc như khỉ đau răng (ngày 11 tháng 03, 2006)
* let's just put aside
all our pride and come together
see what each of us can offer
to our lovely planet.
let's just try our best
to improve our lives
doesn't matter if we're black or white
an engineer or a normal farmer
history can only be made better
with contributions from every single one of us.
let's join me, my friends
one mistake is never the end
if we learn how to mend the broken parts
if we always work hard
then miracle still should appear (ngày 11 tháng 03, 2006)
* đêm xuân cùng trăng dạo bước chơi
gió non tấu khúc nhạc không lời
mây nước lượn lờ say đắm nhảy
rộn ràng yêu nhân thế thấy đẹp tươi (ngày 11 tháng 03, 2006)
* nhẹ nhẹ, nàng ơi, nhẹ nhẹ
đưa tình rón rén đến thôi
đừng làm kinh hãi tim côi
bỏ trốn nhân duyên trời định.
bởi trải qua bao cuộc tình
tim giờ đã cạn niềm tin
nàng ơi, khẻ khàng tí nhé
yêu tôi nhè nhẹ mà thôi.
vết thương xưa tưởng lành rồi
ngờ đâu xước môi, rướm máu
nên đừng mang tình hư ảo
kẻo làm tấy máu tim tôi (ngày 14 tháng 03, 2006)
* vì kiếp trước ân duyên chưa trả trọn
nên bây chừ vẫn còn nợ tình vương
nên mới đơn phương yêu người đến dại khờ
mà người chỉ hững hờ không điếm xỉa.
vì con tạo thích cợt đùa mai mỉa
nên theo tình, tình chạy; trốn, tình theo
nên bấy lâu nay chỉ thấy bọt bèo
mà chưa từng tròn hạnh phúc (ngày 14 tháng 03, 2006)
* cắt cớ ông trời khéo chơi ngông
đem dây tơ, sợi nguyệt cột vòng vòng
làm tôi phải long đong vì luyến ái
tơ duyên em đem cột hồn tôi lại
cố vẫy vùng càng mãi xiết chặc thêm
cho nên hôm nay tim tôi mới phải mềm
vì nhớ... (ngày 14 tháng 03, 2006)
* lún phún râu cằm với trán nhăn
xoa xoa ta mới nhận ra rằng
mình già quá...
non nửa cuộc đời cũng đã
theo ngày tháng chậm mà qua
già người như thế mà ta
đã làm ra gì đáng nhớ?
tình, tiền càng vay càng nợ
lợi, danh càng kiếm càng xa
nên ngồi vuốt râu, xoa trán mãi than già
tủi mai làm ma mà vẫn là tay trắng (ngày 14 tháng 03, 2006)
* ta đi tìm ta trên ngày tàn, tháng gẫy
bản ngã tồn sinh và cá tính của riêng mình
ta đi tìm ta để chứng minh cho số phận
không chịu cùng bần theo khung tử vi
ta không tin mình chỉ có cực và bi
thiếu tiếng reo ca và mầm cười rạng rở
không thể nào đời chỉ toàn trắc trở
lận đận khom theo cung mệnh lưu đày
mặc cho trái ngang cắt xén chỉ tay
ta đi tìm ta trên ngày tàn, tháng gẫy... (ngày 14 tháng 03, 2006)
* yêu kiều quá, em hay là hoa
nhụy tương tư, cành ân ái lụa là
yêu kiều quá hôn mượt mà môi mật
đánh thức trong ta bản chất cuồng si.
rạng rở em cười tươi sóng mắt, làn mi
nghiêng ngả hồn anh đi như thuyền buồm vượt sóng
yêu kiều quá, địa đàng trong dáng bóng
anh hóa thành ong, bướm lượn lờ mơ. (ngày 14 tháng 03, 2006)
* ta mơ rằng mình đang ái ân
với mỹ nhân đẹp nhất cõi tiên trần
xiết thân xác trụi trần trong hoan lạc
đam mê tràn theo hạt mồ hôi.
nàng trói ta bằng tay mảnh mai
cắn ta tan dưới bờ môi dài
tiếng hồn tuyệt đỉnh tan trong mộng
ta bần thần tỉnh: giấc ngủ ngày (ngày 15 tháng 03, 2006)
* thương những vần thơ vụng của tôi
đêm nao vật vả ói ra ngoài
tâm tư cuốn tháo dài trang giấy
tiếc thay
tôi kém cỏi nên vần điệu chưa hay
lời chẳng bổng bay, tâm ý chẳng mặn mà
nên thơ tôi mới dại khờ vất vả
theo tiếng nấc mà tuôn ra... (ngày 15 tháng 03, 2006)
* ngày hôm nọ treo tình phơi giữa nắng
cơn gió vô tình chợt đến thổi bay đi
trôi rất nhẹ bâng quơ trong chiều lặng
rơi xuống vườn em, bên gốc cây si
kể từ ấy điều chi như khác lạ
mầm tương tư từ kẻ đá ngoi lên
hương thương nhớ kết thành từng trái quả
hồn quyện cành si, núp lá tập tềnh.
gió vô tình thổi lá tập tênh
anh yêu em chắc tại vì định mệnh
lúc gặp em cuộc đời anh xuân đến
rắc sắc hoa đầy bến ái ân. (ngày 15 tháng 03, 2006)
* em đừng có nghẹn ngào làm chi
tình đôi ta có mặn mà gì để nhớ
chẳng phải em biết bao lần than thở
cho rằng anh khờ và vô dụng đấy sao?
nếu đã không như mơ thì chớ có nghẹn ngào
rồi lại trách anh làm tốn hao nước mắt
còn nói gì "tình ta là duy nhất,
chỉ biết anh thôi, sự thật chẳng dối gian"
giờ "ý tưởng khác nhau" nên gặp mặt chỉ bẽ bàng
thì nghẹn ngào làm chi, lệ dối gian nhạt nhẽo (ngày 15 tháng 03, 2006)
* ký ức hồng đẹp quá
nhưng ta không muốn níu kéo làm chi
bởi ta biết mình phải quí những gì
gần gũi trong hiện tại (ngày 15 tháng 03, 2006)
* em mang đến tặng ta
rúc rích tiếng cười và mái tóc đuôi gà
vua nào đem ngai vàng ra đánh đổi
thì ta cũng sẽ nói rằng không (ngày 15 tháng 03, 2006)
* hạnh phúc là gì, có bao giờ ai hỏi?
nhỏ nhoi thôi như có bát cơm đầy,
khi vấp ngã bỗng có một bàn tay
buông dài cho ta níu bám.
hạnh phúc là giường tre thanh đạm
lót lưng ta giấc ngủ từng đêm
là bến sông quê với tán lá mềm
trông theo ta chơi cùng bè bạn.
ta lớn lên, hạnh phúc là lãng mạn
được mơ trăng, mộng gió đầu non
hạnh phúc khi mối tình vẹn vuông tròn
cùng nhịp đập hai tâm hồn son trẻ.
rồi một gia đình với cha, với mẹ
với chị, anh cùng em bé thơ ngây
kiếm chi xa khi hạnh phúc tràn đầy
trong những đơn sơ rất thật (ngày 15 tháng 03, 2006)
* ba mươi mấy năm lặn lội trên đời
ta lạc mất ta rồi, không thấy lối ra
dường như trẻ thơ tựa như mới hôm qua
ngày ta còn ôm đầy nhiệt huyết
buổi hôm nào hồn còn như băng tuyết
chưa vấy dơ, chưa cạn kiệt lòng tin
mà ngày hôm nay tìm chẳng thấy được mình
giữa muôn trùng bẩn thỉu
nhân loại tràn đầy kẻ ngoa điêu
ngập ngụa hôi tanh, cạnh tranh đủ điều
mới ba mấy năm mà lòng đã trĩu
nặng chán chường, tràn âu lo
bước nhân sinh buồn như vậy đó
may mà còn có tình yêu
may mà còn có những điều
đẹp đẽ
như những buổi tiệc giữa khi buồn tẻ
dạt tiếng cười đùa
như những ngày nắng hạn gặp được mưa
khơi sống thế gian vươn lên mạnh mẽ
nửa cuộc đời rồi, thời gian qua lẹ
mong rằng ta sẽ kiếm được bản thân ta (ngày 15 tháng 03, 2006)
* đường ta đi đã non nửa chặng
ngó phía trước thấy vẫn còn xa
nháy mắt tuổi đã băm ba
vẫn như rêu bám tường nhà đợi mưa
ngẫm lại mình đạt được gì chưa?!
trần thân cày bừa, tiền đồ vẫn rỗng
tối lẻ, chiều đơn đi về một bóng
bao nhiêu cơ hội vuột qua
bao nhiêu vận hồi bỏ dỡ
dại dột nên giờ than với thở
lỗi tại mình trách ở ai đây
thôi thì ráng dựng, ráng gầy
níu ước mơ mà xây cầu vượt khó.
ngày sinh nhật không nến tỏ
buổi mừng thọ không bánh, không beer
đường phía trước còn vời vợi thế kia
chân đau ráng bước
mắt tối ráng giương
còn đất trời rộng bốn phương
ta hùm thiêng ngại gì sương với gió...
vài dòng thơ đó
tự trào tiệc thọ tam thập tam!!!
(viết ngày 26 tháng 8 cho sinh nhật 33 tuổi, Aug 27th, 2006)
* đầy năm canh anh trở mình vì nhớ
nghe đâu đây hơi thở em yêu
anh trách sao trời không mãi là chiều
để bàn tay mãi nâng niu bàn tay ấm.
hương tóc em vẫn thoảng qua rất đậm
trên bờ môi anh khô khốc nhớ thương
tình mênh mông khó biết lấy gì lường
tim anh thuộc về em tất cả.
tình chớm nụ mà hồn yêu như đã
lên men say là lạ, lâng lâng
giữa tỉnh, mê nhớ em thật khôn ngần
bàn tay lạnh bâng khuâng anh dỗ giấc.
anh không có gì ngoài tình yêu chân thật
chỉ biết yêu em và chỉ biết nhớ em
chia tay về mà như vẫn còn thèm
dáng ấy, hương kia, và đôi mắt nọ (ngày 03 tháng 10, 2006)
* anh biết mình may mắn lắm
từ khi em bước chậm vào đời anh
cho đêm đen không còn lạnh và dài
cho ánh sáng mỗi ngày luôn tỏa rạng
lòng của anh trước giờ như đất hạn
nức khô ra và tàn tạ ước mơ
em đến với anh như nước mát tràn bờ
cho mầm sống và vần thơ trổi dậy…
em yêu,
hãy ở cạnh anh hết vạn ngày mai
hãy chia với anh thiên thai ân ái
cho thế gian mãi mãi
đẹp hơn ngàn bức tranh son (ngày 03 tháng 10, 2006)
* trời đang hạn, đất đang hanh
cây đang khô đến vàng lá, gãy cành
và em đến
mang mùa xuân tràn đầy bờ bến
mang tiếng chim hăm hở hoan ca
đất nuôi cây mượt mà
trời ôm mây óng ả
vạn loài hối hả
say trong tiệc mừng với lá, với hoa (ngày 03 tháng 10, 2006)
* em đừng giận anh chi nhé
để trời cũng buồn, nắng tẻ chẳng thèm soi;
để cây sầu làm cho lá lệ rơi
phủ vàng đầy góc phố…
em đừng giận anh, làm tim anh đau khổ
như ai đem kim đâm ngàn chổ rướm máu tươi.
ước gì anh có thể gom màu trời
tặng em thay lời xin lỗi,
nhỏ yêu ơi! (ngày 07 tháng 11, 2006)
* thèm sao đến lạ một bờ môi
em nhớ anh, hay quên mất rồi?
phòng vắng anh ngồi trong bóng tối
mơ bàn tay ấm nắm thành đôi.
cùng một bầu trời sao xa xôi
nhớ mùi hương tóc đến bồi hồi
thân xác ở đây, hồn trôi dạt
em hãy cất giùm chớ để vỡ làm đôi (ngày 09 tháng 11, 2006)
* em hãy cùng anh chảy tan ra
để cùng hòa vào thành một
em hãy cùng anh cho tim nóng đốt
sưởi ấm hồn nhau.
anh giang tay hái trăng tròn và tinh tú trên cao
kết thành vòng hoa muôn màu tặng em làm sính lễ
then will you be mine, babe? (ngày 09 tháng 11, 2006)
* người đàn ông không thể rơi nước mắt
dẫu bên trong như dao cắt vào tim
nên khi anh buồn trời đất cũng hóa mềm
tuôn ra thành mưa sa vạn hạt
thương giùm hồn anh nhớ em… (ngày 09 tháng 11, 2006)
* trăng buồn chán nên không thèm tình tự
để ta ưu tư, trằn trọc suốt năm canh
nghe như gió khóc than qua vách, qua mành
gió nhớ ai mà cũng sầu, gió hởi?
khuya đêm nay, thức trắng đêm là bởi
thấy giữa đất trời đâu cũng bóng dáng em (ngày 09 tháng 11, 2006)
* như ai đem mùa xuân về tô trời đất
gom sắc thanh bình trang điểm cõi nhân gian
uốn mây xanh quanh non núi ngút ngàn
yêu kiều bướm hoa rộn ràng, tất bật
êm đềm quá sáo thiên thai dìu dặt
như
ai đem hoa xuân nhỏ ngọt mật xuống đời ta (ngày 09 tháng 11, 2006)
* ít ra là trong đêm nay
anh thức trắng đêm cũng vì có một bóng hình để nhớ
còn hơn những tháng ngày mà hằng đêm trăn trở
chỉ vì cô độc, buồn đau (ngày 14 tháng 11, 2006)
* sợi tình càng gỡ càng vương
lời yêu càng ngăn càng tuôn chảy
gắng đóng ngăn tim lại
bóng em vẫn cứ lẽn vào
khi nghe ngàn lần xôn xao
mới hiểu mình yêu em quá đỗi
mà yêu thương thì làm gì có tội
nên cứ thả lòng
vào cõi thương yêu (ngày 14 tháng 11, 2006)
* đã dặn lòng đừng nhung
đã dặn tim đừng nhớ
sao vẫn cứ trăn trở
mơ dáng người mông lung?
tâm trí như kẻ khùng
bâng khuâng và lạc lối
ôm tương tư khắc khoải
mãi miết cùng mê cung.
ôi nhớ nhung,
càng cố quên càng gợi
không muốn nghĩ ngợi
mà sao vẫn không vơi? (ngày 14 tháng 11, 2006)
* bán dạ minh nguyệt đăng
ta ôm trăng mơ mình làm thượng đế
tình say mê
rượu tình tràn trề…
thần tiên khắp chốn tụ về
tiệc tùng nhún nhẩy.
gió đú đởn mây, cây bao bóng cỏ
dưới ánh trăng sáng tỏ
nhân loại hoan ca
chúc mừng ta, thượng đế của muôn loài
quyền uy lẫm liệt.
ta say, ta nằm ôm ánh nguyệt
quên không còn biết
mình là ai
là minh quân, là thượng đế muôn loài
hay khố rách, áo ôm dòi bọ? (ngày 12 tháng 8 năm 2007)
* có lúc ta cũng đã nghĩ
tình cảm con người lấy gì đong đếm được!
hành thiện ắc thì tích phước,
chân tu kiếp trước, thực lợi kiếp sau.
có ngờ đâu,
thói tham ở đời hiểm sâu
lòng người đều mua bán được.
đi trong dòng đời nửa bước
thấy như mang xiềng xích vạn năm
thế thái thăng trầm
làm cho chữ "tâm" có đà lệch lạc... (ngày 21 tháng 8 năm 2007)
* vẫn bàn tay trắng, mắt ưu tư
ba mươi bốn năm vẫn chỉ hai từ: thất bại…
ba mươi bốn năm giờ ta ngồi trông lại
mình làm được gì đâu.
những hoài bão ngày xưa theo thời gian cũng nhạt màu
mà chưa làm sao đạt được.
có trễ lắm không khi giờ ta mới nhìn về phía trước,
mới thấy tương lai cần được định hướng đi?
cố ngoi lên từ đáy nước cũng vì
ta đã chán làm người thất bại.
nến sinh nhật hôm nay màu sáng tái
ba mươi mấy năm dài chồng chất những nghĩ suy
nhưng nếu mất mát qua đi, ta còn luyến tiếc làm gì
cho nhọc nhằn tâm với trí?
ta phải gác sang bên phiền với lụy
bởi thời gian còn lại có là bao.
nếu ta để vuột qua thêm thì biết đến lúc nào
bàn tay không còn rỗng trắng? (ngày 27 tháng 8 năm 2007)
* có thể hạnh phúc chỉ như thế thôi
giản đơn chỉ là lời tình trao lẹ
giản đơn chỉ là trong vòng tay cha mẹ
bao bọc con người cho đến lúc lớn khôn.
hạnh phúc, có thể giản đơn là một chốn
không ở thiên đàng mà vẫn rộn tiếng sáo oanh
đầy tiếng cười thanh và câu giỡn chan hòa
hạnh phúc, giản đơn như thế đó…
có thể với ai hạnh phúc không thật khó
như thể họ sinh ra trong áo gấm, lụa êm
tuổi thơ lớn lên với những kỷ niệm êm đềm
trong bóng mẹ ru đêm, bên dáng cha ngày bước.
còn ta, tuổi thơ ngày trước,
có được đầy tràn thương yêu
khi người cha chạy ăn sớm chiều
người mẹ bận bịu gia đình khác?
đời không bạc, chỉ số ta là bạc
nhưng còn hơn bao phận khác ở thế gian
còn hơn những kẻ gian nan cặm cụi việc làm
khi tóc còn chưa đen đầu non trẻ.
còn hơn bao kẻ
sinh ra mồ côi, khuyết tật, tai ương
nên ta biết ta không được phép chán chường
dù cuộc sống còn điều chưa vừa ý…
cuộc đời chắc vẫn còn chân lý
theo đuổi đến cùng thì bỉ cực, thái lai thôi (ngày 27 tháng 8 năm 2007)
* có phải đêm là khi trăng nũng nịu
nên mới du dương, mới êm dịu vô ngần?
có phải ngày là ánh dương tằng tịu
luyến ái cùng mây rồi phản chiếu khắp nhân gian?
còn tình là kết tinh của tinh tú điệu đàng,
của ban mai rực rỡ,
của buổi trưa sặc sỡ,
của hoàng hôn nhuộm đỏ muôn phương?
có phải vì tình là trái quả âm dương
nên trở thành thế nhân cực phẩm?
nên vạn người biết là trái cấm
vẫn cắn sâu vào chẳng muốn nhả ra?
cả lúc thất tình buốt hơn muối xát vào da
mà vẫn đê mê đeo đuổi? (ngày 28 tháng 8 năm 2007)
* no cơm, ấm áo xong rồi
giấy trinh, bút khiết học đòi làm thơ.
cắn đôi câu chữ hàng giờ
kết vần với điệu, đan tơ với tình.
đời có đẹp như thơ mình diễn đạt
yêu có mộng mơ hay chua chát, tráo trân?
câu chữ giản đơn mà ý nặng vạn vạn cân
đắn đo mãi tần ngần chưa khai bút.
nhột nhạt lời thơ là những khi, những lúc
muốn ca tụng thế gian mà lệ chảy thành hàng
muốn tung hô ái tình mà ngang trái, rã tan
mà bi quan ngập chí...
nhưng ta vẫn làm thơ viết lời từ mộng mị
từ ước mơ không chỉ cho hôm nay
không chỉ cho ngày mai mà mãi mãi ngàn đời
cùng thế nhân tụng ca cuộc sống...
ta tụng ca tình cảm
giữa người và người
ta tụng ca đất trời
với những kỳ quan đời đời hằng vĩnh
lời thơ nghèo mà chân tình phú quí
nét chữ thô mà tứ ý mênh mông
bởi bài thơ rứt ruột mới kết xong
ta mới gọi là những dòng tâm huyết,
ta viết cho ta
và viết cả cho người... (ngày 28 tháng 8 năm 2007)
đăng ngày
29 tháng 08 năm 2007
* ai gánh ưu tư
in lại dấu chân trên cát vàng
như ngàn con chữ,
chữi rủa thành thơ,
ói ra lời miệt thị?
ai như kẻ mê si
lết lê đi không phương, không hướng
trên lối mòn đường
sậm bóng kên kên và trắng phếu cốt xương?
đời - sa mạc
tình - hấp hối
sự nghiệp - lạc lối
con người - vạn nỗi hoang mang... (ngày 29 tháng 8 năm 2007)
* chiều đi vội quá
cho đau lòng người ta
công viên đứng đợi
một người hẹn mà không thấy tới...
khi mới yêu đương lời tình say chới với
quấn quít bên nhau nửa phút chẳng muốn rời,
khi đã nhạt thì mặc người đứng đợi
kẻ ấy vẫn thờ ơ,
kẻ ấy vẫn hững hờ
như rượu thoát hơi nên giờ đã nhạt.
nên chiều nay hoàng hôn giăng bàng bạc
sắc buồn hư không,
để trách kẻ thay lòng
để tủi người chờ trông mòn mõi... (ngày 29 tháng 8 năm 2007)
* em chỉ là người dưng,
tại sao anh phải nhớ?
việc gì phải trăn trở,
mộng thấy người trong mơ?
em dù chỉ người dưng
dòng đời rộng khôn chừng
trời cho mình gặp gỡ
dây tơ hồng trói buộc con tim...
nên mình yêu nhau vì duyên
mình thương nhau vì nợ
nên đêm nay vẫn nhớ
vẫn mơ về người dưng... (ngày 29 tháng 8 năm 2007)
* giọt lệ rớt xuống
nảy mầm đau
vươn lớn lên cao nỗi nghẹn ngào
của nửa đời người tình hiếm muộn
trán nhăn hơn những luống rẫy nương.
giọt lệ, nhỏ thôi, mà gánh cả đoạn trường
mà cưu mang cả một vườn ai oán
cây lệ cành loạn
lá lệ đa đoan
trái lệ héo mòn
rụng dưới gốc đời hoang phế. (ngày 29 tháng 8 năm 2007)
Click để xem trang thơ cũ